Và đừng quên anh nhé anh vẫn ở đây

Hồ quang quẻ Hiếu là một trong ca sĩ con trẻ với bản thiết kế ưa quan sát cùng với hóa học giọng baritone đẹp, ấm tương xứng với các ca khúc ballad dịu nhàng. Qua sự thành công của các bài hát như “Con bướm xuân”, “Không cảm xúc”, hình hình ảnh của anh càng mở rộng trong giới trẻ. Và trong những bài hát trông rất nổi bật nhất của hồ Quang Hiếu là “Đổi thay” với câu hát gây tuyệt hảo “Bàn tay anh ôm lấy những đáng nhớ xa vời“.Bạn đã xem: Và nhớ rằng anh nhé anh vẫn sinh hoạt đây

Lời bài xích hát Đổi nạm của ca sĩ hồ nước Quang Hiếu.

Bạn đang xem: Và đừng quên anh nhé anh vẫn ở đây

Những lời nói yêu đã mất nhiều tha thiếtNhững góc nhìn trao nhau sao không giống như lúc đầuCó lẽ ta đã trải qua mọi tháng ngày hạnh phúcMà giờ đây trong tim em đã quên dần dần điNếu anh cầm cố giữ lấy hầu như hoài niệm khi ấyNếu anh nắm giữ em mãi bên anhChúng ta tất yêu nào trốn tránh mãi trong ký ứcVì nhường nhịn như từ bây giờ mọi thứ vẫn đổi thayVòng tay anh bao phủ lấy những đáng nhớ xa vờiDù nuốm tay nhưng xúc cảm không yêu cầu ngày xưaĐã từng yêu, đã từng nhớ, đã có lần mơ mộngVề một ngày cùng nhau mãi mãiThì thôi hãy đi tiếp con phố em chọnVà đừng quên anh nhé, anh vẫn ở đâyVẫn là anh như ngày xưa, em từng khôn cùng yêu cần không emNếu anh nuốm giữ lấy những hoài niệm khi ấyVà trường hợp anh cầm giữ em quay về đâyCũng quan trọng nào níu giữ mang một vòng tayVì trái tim em nay đã đổi thayVòng tay anh ôm lấy những đáng nhớ xa vờiDù thay tay nhưng xúc cảm không buộc phải ngày xưaĐã từng yêu, đã từng có lần nhớ, đã từng mơ mộngVề một ngày cùng mọi người trong nhà mãi mãiThì thôi hãy đi tiếp con phố em chọnVà đừng quên anh nhé, anh vẫn sinh sống đâyVẫn là anh như ngày xưa, em từng rất yêu phải không emVòng tay anh ôm siết lấy những lưu niệm xa vờiDù cụ tay nhưng cảm giác không đề xuất ngày xưaĐã từng yêu, đã từng nhớ, đã từng mơ mộngVề một ngày bên nhau mãi mãiThì thôi hãy đi tiếp tuyến phố em chọnVà hãy nhờ rằng anh nhé, anh vẫn sinh hoạt đâyVẫn là anh như ngày xưa, em từng vô cùng yêu phải không em

Bàn tay anh ôm siết lấy những lưu niệm xa vời đôi ta có với nhau

Hôm nay trời lại đổ cơn mưa, anh lại nhớ gần như tháng ngày mặt em… Đã bao lần anh dặn bạn dạng thân toàn bộ ta có với nhau chỉ còn là đáng nhớ xa vời, mọi ký ức tan vỡ vụn trong tâm địa trí anh. Toàn bộ những máy xa vời ấy nhưng lại bàn tay anh lại cầm ôm lấy. Tương tự như cách anh cầm gắng bao phủ lấy em.

Anh biết mình cần thiết mãi trốn né trong thừa khứ do dường như lúc này mọi thứ đã đổi thay. Ngày em ra đi và có thú vui bên fan khác, anh ko đủ can đảm để luôn luôn chúc em hạnh phúc. Anh càng ko đủ dũng cảm để nói rằng anh vui vì nhìn thấy em hạnh phúc. Đó đó là những khẩu ca dối chỉ khiến cho lòng nhì ta quặn nhức hơn.


*

Thành phố này rộng lớn đến cả khi yếu đuối ta biết dựa vào ai đây? đa số tháng ngày anh cùng em bao gồm nhau dường như không còn. Liệu bạn kia bao gồm đủ vững vàng chãi để em tựa nguồn vào những lúc em mệt mỏi mỏi? Anh từ bỏ hỏi những câu hỏi ngô nghê như vậy khi không hề là điểm dựa cho em. Khi em bỏ đi rồi, lòng anh không còn hy vọng, lòng tin giữa song ta bên cạnh đó trống không.

Anh rất ý muốn giận em ngay lúc ban đầu, nhưng điều này lại không thể. Anh nỗ lực lừa dối phiên bản thân rằng điều này cũng trở nên như bao lần khác, rồi sau cuối em cũng biến thành trở về bên cạnh anh. Nhưng lại không… đông đảo thứ đã thay đổi mãi mãi.

Xem thêm: Nhà Máy Nhiệt Điện Vĩnh Tân 2 Tuyển Dụng, Nhà Máy Nhiệt Điện Vĩnh Tân 4

Tất cả chỉ nên sự cố gắng của đôi bàn tay anh ôm siết lấy những đáng nhớ xa vời

Dẫu hiểu được như nỗ lực lấy gió vào bàn tayDẫu hiểu được như ôm lấy mây vào lồng ngựcNhư kẻ ngu anh mài miệt chạy bắt lấyCuốn đi rồi phần lớn kỷ niệm đã rời xa.Anh như kẻ khờ ngu chỉ biết nghĩ mang lại emAnh như bạn điên yêu thương khi không tìm được ý nghĩa nào khácHọ nói rằng bạn dạng thân anh rất cần phải cứu rỗiNhưng mấy ai thấu hiểu được em là việc cứu chuộc của đời anh!


*

Ngày hôm ấy anh chỉ mong cầm chặt mang tay em, rồi song ta đang chạy đi. đang lại thuộc nhau. Nhưng anh vẫn là fan nhìn em rời khỏi vòng tay anh, anh đã không thể có tác dụng gì. Anh đã vô ích như thế.

Trong anh trong lúc này chỉ là sự tiếc nuối. Tiếc nuối vì con bạn anh ko thể bảo đảm cho điều anh yêu. Em nói rằng đừng lo ngại vì cuộc sống đời thường này còn dài và rằng rồi anh đang hạnh phúc. Tuy thế em ơi mấy ai phát âm được em đó là niềm niềm hạnh phúc duy độc nhất anh có.

Anh cố với đem em như bàn tay anh bao phủ lấy những lưu niệm xa vời. Vừa mông lung vừa chẳng thể nào. Sự dằn vặt này lúc nào mới thôi dày vò trọng tâm can anh?

Em bảo rằng anh phải vùng dậy và rằng đừng tự hành hạ bạn dạng thân mình. Nhưng em ơi… anh là con tín đồ yếu đuối như vậy đó. Chúng ta nói rằng bọn ông chẳng thể khóc, bắt buộc bi luỵ. Anh nói rằng họ trước đó chưa từng yêu. Nhưng mà anh vẫn thấy phiên bản thân bản thân thật thảm hại.

Hãy để bàn tay anh ôm siết lấy những kỷ niệm xa vời một lượt rồi anh sẽ giỏi hơn

Thôi thì cứ để đều thứ như vậy, hãy mang đến anh trở nên thảm hại ngay lúc này để rồi biết đâu khi bình minh lên mau chóng mai anh đã trở nên trẻ khỏe hơn. Để anh được đối lập với sự việc theo giải pháp này, nhằm anh được giải toả. Sau bây giờ thôi rồi anh sẽ đựng gọn gần như thứ vào cái hộp thừa khứ. Anh hứa rằng khi bình minh ban đầu rọi vào khung cửa kia, công tắc nguồn nỗi lưu giữ về em sẽ tiến hành gạt xuống. Vậy là đều thứ kết thúc…

Nhưng trước hết, hãy cứ nhằm bàn tay anh bao bọc lấy những đáng nhớ xa vời này. Để một lượt cuối anh được ôm siết lấy em.