Truyện Những Cuộc Phiêu Lưu Của Sinbad

Bất kỳ mẩu truyện Ả Rập nào thì cũng thú vị. Trong mỗi tưởng tượng và hiện thực đan xen một giải pháp phức tạp, được diễn tả đất nước tốt vời, đã truyền sở hữu một cách chân thực và sống động hầu hết trải nghiệm của những nhân vật. Truyện Ả Rập"About Sinbad the Sailor" có bắt đầu văn học. Nó có tương đối nhiều văn bản.

Vous lisez ce: Truyện những cuộc phiêu lưu của sinbad

Một chút về nhân vật và một câu chuyện cổ tích

Tale of Sinbad the Sailor vô cùng có chọn hướng dẫn. Các nhân vật bao gồm - yêu đương nhân với thủy thủ - không sợ hãi, bọn họ không sợ trở ngại và thảm họa. Không phải ai cũng bị say đắm bởi mong mỏi muốn dành được của cải. Bạn dạng thân Tale of Sinbad the Sailor, một bạn dạng tóm tắt mà chúng tôi sẽ cố gắng trình bày, bao gồm bảy câu chuyện. Người anh hùng đã vô tình trải qua tất cả những cuộc phiêu dạt này trong veo 27 năm.

Cuộc nhận thấy cá lớn

Sinbad mua sắm và chọn lựa và lên tàu. Toàn bộ mọi người đến hòn đảo, nơi hầu hết cây gồm trái mọc lên, tạo ra những mẫu bím và ban đầu nấu thức ăn. Cơ hội đó Sinbad đang đi bộ. Đột nhiên, thuyền trưởng hét lên rằng trên đây không phải là một trong hòn đảo, mà là một con cá lớn. Bây giờ cô ấy đã chìm xuống biển. Nhưng nhân vật không kịp lên tàu và bắt đầu chìm. Mặc dù nhiên, anh đã bơi đến một hòn đảo hoang. Trên bờ, anh ta thấy một con chiến mã đẹp, nó gáy to, và tiếp đến một người bọn ông xuất hiện từ bên dưới đất. Anh ta giải thích với Sinbad rằng người sở hữu al-Mihrjan của anh ta cài đặt những nhỏ ngựa, và bạn dạng thân anh ta chỉ là một trong chú rể. Sự tiếp nối như vậy gồm "The Tale of Sinbad the Sailor". Tóm lược sẽ không thể bao hàm tất cả các sự kiện, vày vậy công ty chúng tôi sẽ không kể lại mẩu chuyện của cuộc sống đời thường giàu có khác nước ngoài trên hòn đảo của phòng vua. Anh ta trở thành người đứng đầu cảng biển cả và hỏi mọi fan về Baghdad. Chỉ một trong vô số nhiều thuyền trưởng biết Baghdad cùng Sinbad mất tích. Sau khi nhận được phần đông món quà phong phú vì sự ship hàng trung thành từ bỏ vị vua của hòn đảo, người lữ hành lên tàu và trở về quê hương của mình. Anh tiếp tục cuộc sống đời thường đầy thú vị, mà lại cảm thấy buồn chán và muốn liên tiếp một cuộc hành trình dài.

Chim Rukh và kim cương

Sau khi mua sắm và chọn lựa và hóa học lên tàu, những thủy thủ lại ban đầu lên đường ra đảo. Theo ý muốn của số phận, Sinbad đã bị lãng quên trên anh ta. Anh ta bắt gặp một mái vòm béo màu trắng. Bỗng nhiên nắng bắt đầu phủ bóng. Con chim mập mạp Ruhh đã cất cánh đến đây. Câu chuyện về chuyến du hành của Thủy thủ Sinbad vẫn tiếp tục. Khi bé chim đậu trên quả trứng và ngủ thiếp đi, Sinbad quả cảm tự trói mình vào chân cô, và cô gửi anh ta mang đến thung lũng của những con rắn vĩ đại mà cô cho ăn. Kẻ lang thang của họ dạo đùa trong thung lũng kim cương, thu thập đá quý. Ở kia những kẻ tà đạo xảo sẽ ném phần nhiều miếng thịt. Rất nhiều viên kim cương bị mắc kẹt vào đó, và bằng phương pháp nhặt chúng lên, họ khai quật đá quý. Fan hành mùi hương của công ty chúng tôi buộc mình vào một miếng thịt mập hơn. Nó được đem từ thung lũng của rất nhiều con rắn. Anh cảm ơn những người dân đã cứu vãn anh, cùng họ đã giúp anh trở về Baghdad. Sau cuộc sống đời thường bình im anh ấy hy vọng nhìn thấy đa số kỳ quan của nhân loại một lần nữa.

*

Đảo của các kẻ ăn uống thịt tín đồ và rồng

"Tale of Sinbad the Sailor" bắt đầu tiếp tục. Phiên bản tóm tắt truyền cài được thực chất của câu chuyện. Con tàu cơ mà Sinbad hiếu kỳ đang lèo lái đã mất hướng với hạ cánh trên hòn đảo. Những người lái buôn cùng thủy thủ bên trên bờ bắt gặp một hang động khổng lồ, trong những số ấy xương bị ăn mòn nằm khắp nơi. Trong những lúc họ vẫn đứng, một sinh vật lớn tưởng giống bạn bước ra. Không cần ngần ngừ suy nghĩ, nó lựa chọn thành viên mập nhất trong đội, cho vào khạp, rán và ăn. Và sau đó đi ngủ. Kế tiếp Sinbad kiến nghị làm một mẫu bè, làm cho mù mắt kẻ ăn uống thịt người bằng cách đốt nhì xiên fe trên lửa rồi bỏ chạy. Mẫu bè chuyển họ vào đêm tối đến một quần đảo khác, nơi tất cả một bé rồng đẩy đà sinh sống. Anh ta ngay mau lẹ nuốt chửng toàn bộ những tín đồ bạn đồng hành của Sinbad và vứt đi. Và cho sáng, fan thủy thủ đã nhìn thấy con tàu này đã vớt được kẻ bất hạnh. Ở đó anh ta được mặc xống áo và cho ăn. Hóa ra con tàu là tài sản của bao gồm Sinbad.

*

Sinbad trong vùng đất của những người điên

Và một lần nữa, căng thẳng mệt mỏi với số đông thú vui cùng hòa bình, kẻ long dong không biết mệt nhọc mỏi ban đầu cuộc hành trình dài của mình. Và một lần tiếp nữa anh ta bị đắm tàu. Anh và những người dân bạn của mình đã mang lại chỗ những người dân đã cho tất cả những người lang thang nạp năng lượng bằng thức ăn mà người ta đã mất trí. Chỉ bao gồm Sinbad là không nên ăn những gì và thấy vớ cả đồng đội của bản thân giờ đã mất trí. Hero của họ lang thang 1 mình và gặp mặt một bạn chăn cừu, bạn đã chỉ cho anh ta đường đến một thành phố khác. Bởi vì vậy, liên tục câu chuyện thứ tư về Sinbad the Sailor. Phiên bản tóm tắt vẫn kể về cuộc xiêu bạt và cuộc hôn nhân gia đình của fan du hành. Tại tp này, Sinbad được chuyển đến gặp mặt nhà vua, tín đồ đã thân yêu định cư anh trong cung điện của mình. Công ty vua sẽ gả anh ta mang lại vợ cô bé xinh đẹp. Khác nước ngoài của công ty chúng tôi đã kết hôn. Cơ mà anh đã học được phong tục quyết liệt của non sông này. Khi 1 trong các hai bên vợ, ông chồng chết thì chôn cùng người chết. Bà xã của Sinbad bất thần đổ dịch và qua đời. Chúng ta được chôn cùng nhau, hạ xuống thành giếng sâu. Sinbad và kế tiếp đã ra ngoài. Anh chú ý kỹ hang rượu cồn và tìm kiếm thấy một cái lỗ. Sau khoản thời gian thu thập tất cả các đồ trang sức quý của người chết, anh ta trèo ra bên ngoài qua dòng lỗ và nhìn thấy con tàu. Thuyền trưởng đã đón và mang đến nhà. Nhân vật của bọn họ đã sinh sống trong sự thoả nguyện một lần nữa. Nhưng ngay tiếp đến anh ấy đã quay trở lại trong chuyến hành trình tiếp theo của mình.

*

Một cuộc giải cứu hoàn hảo nhất khác

Như thường lệ, con tàu của Sinbad gặp mặt sự ráng và anh ta xong xuôi trên đảo. Bên trên đó, anh ta gặp một ông già câm vô hại, người đã yêu mong bằng những dấu hiệu để mang anh ta xuống nước. Một du khách tốt bụng sẽ quàng cổ ông lão và rơi vào tình thế vòng nô lệ. Với đôi bàn chân đầy lông sắt, tên ác quỷ đã túm cổ Sinbad đánh đập cùng đuổi theo anh ta trong vô số nhiều ngày liền. Bằng sự tinh ranh, người lái xe buôn đã ra khỏi tay ông già và tiêu diệt ông ta. Thời gian này, một bé tàu chạy ngang qua bờ biển lớn đã vớt được một thủy thủ không may chạm chán nạn. Nhỏ tàu đưa người lái xe buôn đến một thành phố lớn, và sau đó ban đầu một cuộc hành trình mà không tồn tại anh ta. Tại tp Sinbad, họ dạy dỗ cách tích lũy những vật có mức giá trị, người lái buôn đã cung cấp chúng, tải đồ địa phương, lên tàu cùng về nhà.

*
Với sự giàu có, bạn thủy thủ quay trở lại Baghdad. Câu chuyện cổ tích Ả Rập đang cho bọn họ thêm hai chuyến hành trình nữa.

Trên hòn đảo Ceylon

Con tàu nhưng Sinbad đi trên này đã mất hướng và đâm vào phần đông tảng đá cao của hòn đảo. Hầu hết mọi trang bị về Sinbad the Sailor các bị chết trôi cùng với nhỏ tàu, và những người dân còn lại, cùng với người anh hùng anh dũng của chúng ta, đã lên bờ. Nhưng những người bạn của yêu đương gia đang chết bởi vì đói, cùng anh ta chỉ còn lại một mình. Thung lũng khu vực anh cất đầy đá quý và long diên hương có giá trị.

*
Sau lúc thu thập tất cả những gì bao gồm thể, bạn du hành tự làm cho một mẫu bè và đi xuống sông. Kẻ long dong đã bơi lội ra thung lũng nơi số đông người bạn dạng xứ địa phương sinh sống. Sinbad vẫn kể câu chuyện của mình. Phần đông người phiên bản xứ đã giúp người thương buôn tìm một nhỏ tàu sắp đến Baghdad. Bởi vậy Sinbad trở về quê hương và sống phong phú hơn trước.

Hành trình cuối cùng

Và một lần nữa, thèm khát phiêu lưu đã kéo nhà thám hiểm ko mệt mỏi đến các vùng khu đất xa xôi. Nhỏ tàu bị gió cuốn vào đá, và nó bị rơi. Chỉ bao gồm Sinbad sống sót. Anh ta lên bờ và căn nguyên trên một cái thuyền gỗ bầy hương. Khi fan du hành cho đất liền, anh ta gặp mặt những fan ở đó, và họ chuyển anh ta mang đến sheikh. Ở đó, anh ta được đối xử quyết tế, và Sheikh sẽ gả anh ta cho phụ nữ của mình.

*
Sau đó, Sheikh chết, với Sinbad bắt đầu cai trị thành phố. Vào từng đầu tháng, phần đông người bầy ông bay đi đâu đó. Một du khách tò mò vẫn yêu ước một trong các họ đưa anh ta đi cùng. Bởi vì vậy, họ cất cánh trong không trung, cùng Sinbad không thể tinh được trước những thứ. Tuy vậy họ đã ném anh ta xuống. Những sứ giả của Allah mang lại thung lũng với cây trượng vàng cùng đưa cho người âu sầu một cây gậy vàng, và kế tiếp biến mất. Sau đó Sinbad nhận thấy một nhỏ rắn to đùng đã nuốt chửng một phần hai người đàn ông, với anh ta kêu cứu. Cùng với cây gậy vàng, người điều khiển buôn đang giết được nhỏ rắn với cứu người lũ ông bất hạnh. Tiếp đến những bạn bay lộ diện và đồng ý đưa Sinbad trở về nhà. The Tale of the Voyages of Sinbad the Sailor sắp kết thúc. Bà xã anh nói cùng với anh rằng họ ship hàng quỷ dữ. Sau đó, người lái buôn đóng một bé tàu, đưa vk và quay trở lại Baghdad.

Ý tưởng thiết yếu của mẩu chuyện cổ tích về Thủy thủ Sinbad là cuộc sống thường ngày của con tín đồ thật mong mỏi manh và bạn ta đề xuất chiến đấu vị nó bởi tất cả sức lực của mình, như nhân vật chính tháo vát và khôn khéo đã làm trong mọi trường hợp không tưởng.

Chuyến đi sản phẩm công nghệ hai của Sinbad the Sailor. Truyện Ả Rập

Chuyến đi thứ hai của Sinbad the Sailor

Nhưng ngay kế tiếp Sinbad cảm thấy nhàm chán với câu hỏi ngồi một chỗ, với anh ấy mong muốn bơi ra đại dương một lần nữa. Anh lại thiết lập hàng, cho Basra và chọn một con tàu lớn, khỏe. Trong hai ngày, các thủy thủ xếp sản phẩm & hàng hóa vào bãi giữ, và vào trong ngày thứ ba, thuyền trưởng sai bảo nhổ neo, và bé tàu khởi hành nhờ gió thổi.

Sinbad đã nhận thức thấy nhiều hòn đảo, thành phố và non sông trong chuyến du ngoạn này, và sau cuối con tàu của anh ý đã cập bờ một quần đảo xinh đẹp mắt vô danh, nơi bao gồm dòng suối trong suốt chảy với những cây cối rậm rạp trĩu quả nặng trĩu.

Sinbad và những người bạn đồng hành của mình, phần đa thương gia trường đoản cú Baghdad, lên bờ đi bộ và tản đuối quanh đảo. Sinbad chọn 1 nơi râm mát cùng ngồi nghỉ ngơi ngơi bên dưới tán cây táo bị cắn rậm rạp. Chẳng mấy chốc anh vẫn đói. Anh ta rước trong túi phượt ra một nhỏ gà rán và một ít bánh ngọt mang theo bên trên tàu cùng ăn, tiếp đến nằm xuống kho bãi cỏ với ngay mau chóng chìm vào giấc ngủ.

Khi anh tỉnh giấc dậy, mặt trời sẽ xuống thấp. Sinbad nhảy dậy và chạy ra biển, nhưng nhỏ tàu đã trở nên mất. Anh ta xuất hành đi, và toàn bộ những người xuất hiện trên kia - thuyền trưởng, yêu mến nhân với thủy thủ - đều không để ý Sinbad.

Sinbad tội nghiệp bị bỏ lại 1 mình trên đảo. Anh ta than khóc thảm thiết cùng tự nhủ:

Nếu trong chuyến đi đầu tiên tôi trốn thoát và gặp được những người đưa tôi trở về Baghdad thì giờ đây trên hòn đảo hoang vắng này sẽ không thể ai kiếm tìm thấy tôi nữa.

Cho mang lại tận đêm khuya, Sinbad đứng trên bờ chú ý xem con tàu bao gồm đang ra khơi tốt không, trời về tối dần, anh nằm trang bị ra khu đất ngủ một giấc ngon lành.

Vào buổi sáng, thời điểm mặt trời mọc, Sinbad thức dậy với đi sâu vào hòn đảo để kiếm tìm thức ăn uống và nước ngọt. Thỉnh phảng phất anh trèo lên cây và chú ý xung quanh, mà lại anh ko thấy gì xung quanh rừng, đất cùng nước.

Anh trở nên bi quan và sợ hãi hãi. Chúng ta có thực sự phải dành cả đời trên hòn đảo hoang vắng tanh này không? nhưng lại sau đó, cố gắng vui lên, anh ấy nói:

Ngồi than khóc hữu ích gì! không ai có thể cứu tôi nếu như tôi ko tự cứu giúp mình. Tôi đang còn đi xa không chỉ có thế và rất có thể tôi sẽ đến được chỗ có fan sinh sống.

Nhiều ngày đã trôi qua. Và rồi một ngày Sinbad trèo lên cây và nhận thấy đằng xa một mái vòm khủng màu trắng lấp lánh lung linh dưới ánh phương diện trời. Sinbad hết sức vui với nghĩ: “Đây chắc hẳn rằng là mái của hoàng cung mà vua của quần đảo này sinh sống. Tôi sẽ đến gặp anh ấy với anh ấy sẽ giúp đỡ tôi cho Baghdad ”.

Sinbad nhanh lẹ bước xuống ngoài cây và đi về phía trước, mắt nhìn vào mái vòm màu sắc trắng. Đi bộ lên đóng cửa, anh ấy thấy rằng đây không phải là 1 trong cung điện, tuy nhiên Quả bóng white Lớn đến hơn cả bạn ko thể bắt gặp đỉnh của nó.

Sinbad đi quanh anh ta, tuy nhiên không thấy bất kỳ cửa sổ hay cửa ra vào nào. Anh nỗ lực leo lên đỉnh quả bóng, tuy thế những bức tường chắn quá trơn với trơn đề nghị Sinbad không có gì để dính vào.

“Đây là một trong phép màu,” Sinbad nghĩ. “Quả nhẵn này là gì?”

Đột nhiên phần đông thứ trở bắt buộc tối sầm. Sinbad chú ý lên với thấy một con chim to đùng đang bay phía trên anh ta cùng đôi cánh của nó, y hệt như những đám mây, chắn ngang phương diện trời. Sinbad ban sơ rất sợ hãi hãi, nhưng kế tiếp anh đừng quên thuyền trưởng của con tàu của anh ấy ấy đang kể rằng bé chim Ruhh sống trên những quần đảo xa xôi, nó nuôi phần nhiều chú voi nhỏ của nó. Sinbad tức thì lập tức nhận thấy rằng quả cầu màu trắng là trứng của chim Rukh. Anh trốn và hóng xem điều gì sẽ xẩy ra tiếp theo. Chú chim Ruhh cất cánh lượn bên trên không, đáp xuống trái trứng, mang cánh che lại cùng ngủ thiếp đi. Cô không suy xét Sinbad.

Còn Sinbad thì nằm không cử động gần quả trứng cùng nghĩ: “Mình sẽ tìm ra cách ra khỏi đây. Miễn là con chim không thức giấc ”.

Anh đợi một chút và thấy nhỏ chim sẽ ngủ say, anh vội vàng gỡ khăn xếp bên trên đầu ra, tháo dỡ trói và buộc vào chân chim Ru-xô. Cô ấy không hề dịch rời - xét mang đến cùng, so với cô ấy, Sinbad không hơn một bé kiến. Sau khoản thời gian trở yêu cầu quyến luyến, Sinbad ở xuống chân của bé chim cùng nói với chính mình:

“Ngày mai cô ấy sẽ cất cánh đi thuộc tôi và tất cả lẽ, gửi tôi mang đến một nước nhà nơi gồm con bạn và thành phố. Nhưng dù cho có ngã, gãy thì thà chết ngay còn rộng nằm chờ bị tiêu diệt trên hoang hòn đảo này.

Vào buổi sáng sớm, ngay trước khi bình minh, chim Rukhh thức dậy, sải cánh với tiếng ồn ào ào, hét to với dài và bay lên ko trung. Sinbad lo ngại nhắm đôi mắt lại và nuốm chặt mang chân con chim. Cô ấy bay lên tận mây và bay trên khía cạnh nước và hạ cánh trong một thời gian dài, cùng Sinbad bị treo cổ, bị trói vào chân và lo âu nhìn xuống. Cuối cùng, nhỏ chim Rukhh bước đầu hạ xuống và khoanh cánh xung quanh đất. Tiếp đến Sinbad lập cập và cẩn trọng cởi bỏ chiếc khăn xếp, run rẩy vì sợ rằng Ruhh sẽ xem xét và giết thịt anh ta. Nhưng nhỏ chim không khi nào nhìn thấy Sinbad. Cô đùng một phát dùng móng vuốt thế lấy một thứ nào đấy dài với dày trên mặt đất và bay đi. Sinbad quan tâm cô với thấy Ruhh đang mang trong mình một con rắn lớn lao trên móng vuốt của nó, dài và dày hơn cả cây cọ mập nhất.

Sinbad ngủ ngơi một chút và nhìn bao quanh - hóa ra bé chim Ruhh đã gửi anh cho một thung lũng sâu và rộng. Rất nhiều ngọn núi to đùng sừng sững như một bức tường chắn thành xung quanh, cao đến hơn cả đỉnh của bọn chúng tựa vào phần đa đám mây, và không tồn tại lối thoát thoát khỏi thung lũng này.

Tôi đã thoát khỏi một rủi ro xấu này và kết thúc một số nhọ khác, thậm chí là còn xấu đi - Sinbad nói cùng thở lâu năm - Trên hòn đảo ít nhất cũng có thể có hoa quả và nước ngọt, mà lại ở đây không có nước cùng cây cối.

Không biết đề xuất làm gì, anh âu sầu lang thang qua thung lũng, cúi đầu. Trong những khi đó, mặt trời vẫn mọc trên phần lớn ngọn núi và thắp sáng thung lũng. Cùng rồi đùng một phát nó sáng bao phủ lánh. Gần như phiến đá cùng bề mặt đất những tỏa sáng đẹp đẹp với những ánh đèn sáng xanh, đỏ, vàng. Sinbad nhặt một viên đá lên cùng thấy đó là một viên kim cương quý, nhiều loại đá cứng tuyệt nhất trên nắm giới, được dùng để làm khoan sắt kẽm kim loại và cắt thủy tinh. Thung lũng đầy kim cương, cùng mặt đất trong số ấy là kim cương.

Và đột nhiên có một giờ đồng hồ rít từ mọi nơi. Những bé rắn to đùng bò ra trường đoản cú dưới phần đông phiến đá nhằm phơi mình trong nắng. Mỗi nhỏ rắn này đều to hơn cái cây cao nhất, và nếu một nhỏ voi vào trong thung lũng, những con rắn có thể sẽ nuốt chửng cả con.

Sinbad run lên vì khiếp sợ và muốn chạy, mà lại không có nơi nào để chạy với không chỗ nào để trốn. Sinbad lao về rất nhiều hướng và đột nhiên nhiên nhận biết một hang đụng nhỏ. Anh ta chui vào đó với thấy mình đang ở tức thì trước khía cạnh một bé rắn khổng lồ, nó vẫn cuộn tròn với rít lên đầy nạt dọa. Sinbad còn khiếp sợ hơn. Anh ta bò thoát khỏi hang và áp sườn lưng vào đá, nỗ lực không di chuyển. Anh thấy rằng không tồn tại sự cứu vãn rỗi mang lại anh.

Và đột nhiên một viên thịt khủng rơi xuống ngay trước khía cạnh anh. Sinbad ngấc đầu lên, nhưng không có gì phía bên trên anh ta nước ngoài trừ khung trời và những tảng đá. Ngay sau đó, một miếng thịt không giống từ bên trên cao rơi xuống, tiếp theo là một phần ba. Tiếp nối Sinbad phân biệt mình đang ở đâu và sẽ là dạng thung lũng nào.

Cách đây rất lâu ở Baghdad, ông sẽ nghe một khác nước ngoài kể về mẩu truyện về một thung lũng kim cương. “Thung lũng này,” khác nước ngoài nói, “nằm nghỉ ngơi một đất nước xa xôi trong số những ngọn núi, với không ai hoàn toàn có thể vào được, cũng chính vì ở đó không có đường. Nhưng rất nhiều tay buôn kim cương đã suy nghĩ ra một mánh khóe để mang được hầu hết viên đá này. Họ làm thịt cừu, bổ thịt thành nhiều mảnh với ném thịt xuống thung lũng. Kim cương bám dính thịt, cùng vào buổi trưa, những bé chim săn mồi xuống thung lũng - đại bàng cùng diều hâu - vồ đem thịt và chuyển lên núi. Sau đó, những người lái buôn gõ cửa và hét lên những bé chim ngoài thịt cùng xé mọi viên kim cưng cửng dính chặt; họ để thịt cho chim chóc với thú dữ ”.

Sinbad nhớ lại mẩu truyện này và cực kỳ vui. Anh đang tìm ra cách để tự cứu vãn mình. Anh ấy đã hối hả thu thập không hề ít kim cương cứng lớn, hắn mang theo bao nhiêu có thể, liền vén khăn xếp ra, ở xuống đất, từ bỏ mình rước một miếng thịt mập trói chặt lấy. Gần đầy một phút, một con đại bàng núi sẽ lao xuống thung lũng, sử dụng móng vuốt vồ lấy thịt và cất cánh lên không trung. Sau thời điểm bay mang lại một ngọn núi cao, anh ta bắt đầu mổ thịt, nhưng đùng một phát vang thông báo hét mập và giờ gõ cửa ngõ từ vùng sau anh ta. Con đại bàng hoảng sợ bỏ rơi bé mồi và cất cánh đi, trong những lúc Sinbad cởi bỏ khăn xếp cùng đứng dậy. Giờ đồng hồ gõ và tiếng gầm rú vang lên ngày dần gần, và ngay kế tiếp một người lũ ông già, bự mạp, râu ria xồm xoàm vào bộ áo quần thương nhân chạy ra tự sau tán cây. Anh ta đánh bởi gậy vào tấm chắn bằng gỗ và hét lên tột bực để xua xua đại bàng; ko thèm chú ý Sinbad, người điều khiển buôn vội vàng vã mang lại miếng làm thịt và chú ý nó từ phần nhiều phía, nhưng không tìm thấy một viên kim cương cứng nào. Rồi anh ngồi phịch xuống đất, đem tay ôm đầu kêu lên:

Thật là bất hạnh! Tôi sẽ ném cả một con bò tót xuống thung lũng, tuy nhiên đại bàng đã mang hết miếng thịt về tổ của chúng. Chúng ta chỉ giữ lại một mảnh cùng như thể gồm chủ đích, một mảnh mà lại không một viên sỏi nào bị mắc kẹt. Ôi đau khổ thay! Hỡi kẻ thất bại!

Sau đó, anh nhìn thấy Sinbad, tín đồ đang đứng cạnh anh, đầy máu cùng bụi, đi chân trần với trong cỗ quần áo rách rưới nát. Bạn thương gia tức thì lập tức kết thúc la hét và ngừng hoạt động vì sợ hãi. Rồi anh ta giơ gậy lên, rước khiên bít mình với hỏi:

Bạn là ai và làm vắt nào các bạn đến được đây?

Đừng hại tôi, yêu đương gia xứng đáng kính. Tôi sẽ không còn làm sợ anh đâu - Sinbad trả lời - Tôi cũng là một trong thương gia, hệt như anh, dẫu vậy tôi sẽ trải qua nhiều rắc rối và rất nhiều cuộc phiêu lưu bự khiếp. Góp tôi ra khỏi đây và trở về quê hương, cùng tôi sẽ cho bạn nhiều kim cưng cửng hơn bạn từng có.

Anh bao gồm thực sự tất cả kim cương không? - người điều khiển buôn hỏi - đến tôi xem.

Sinbad cho anh ta xem đều viên đá của bản thân mình và đưa mang đến anh ta số đông viên đá rất tốt trong số đó. Fan thương gia rất vui vẻ và cảm ơn Sinbad vô cùng lâu, tiếp nối anh ta hotline cho những thương nhân khác cũng khai quật kim cương, cùng Sinbad kể mang lại họ nghe về toàn bộ những xấu số của anh ta.

Các thương gia chúc mừng sự cứu giúp rỗi của anh ta, đã đến anh ta xống áo đẹp và gửi anh ta đi cùng với họ.

Họ đã quốc bộ rất thọ qua thảo nguyên, sa mạc, đồng bằng và núi non, và Sinbad đang phải tận mắt chứng kiến ​​nhiều điều kỳ diệu và tò mò cho tới khi về đến quê nhà của mình.

Trên một hòn đảo, anh ta nhìn thấy một con thú vật được gọi là karkadann. Karkadann y hệt như một con bò mập và bao gồm một chiếc sừng dày chính giữa đầu. Anh ta khỏe đến mức hoàn toàn có thể cõng một con voi phệ trên sừng của mình. Từ ánh nắng mặt trời, chất khủng của con voi bắt đầu tan chảy và tràn vào mắt của karkadanna. Karkadann bị mù và té xuống đất. Sau đó, nhỏ chim Ruhh cất cánh đến anh ta và gửi anh ta trong móng vuốt của nó cùng với con voi về tổ của nó. Sau một hành trình dài dài, Sinbad sau cuối cũng cho được Baghdad. Người thân trong gia đình của anh đang hân hoan đón nhận và thu xếp tiệc mừng nhân ngày anh trở về. Họ cho rằng Sinbad đã chết và không hy vọng gặp mặt lại anh. Sinbad đã cung cấp những viên kim cương của bản thân mình và bắt đầu kinh doanh quay trở lại như trước.

Như vậy đã kết thúc hành trình máy hai của Sinbad the Sailor.

Dưới thời trị bởi vì của Caliph Harun ar-Rashid, một người bầy ông nghèo thương hiệu là Sinbad sống ở tp Baghdad. Để tự tìm ăn, anh ta với tạ trên đầu với một khoản phí. Nhưng có rất nhiều người khuân vác nghèo như anh ta, và vì vậy Sinbad cấp thiết yêu cầu công việc của anh ta nhiều như anh ta cần làm. Anh phải thích hợp với hồ hết đồng xu khốn khổ, mang lại nỗi suýt chết vày đói.

Một lúc anh ta với tấm thảm nặng trên đầu, chẳng thể cử động chân của mình, mồ hôi lăn trên tín đồ anh ta thành mưa đá, đầu anh ta ong ong, và ngoài ra người người cùng cơ quan tội nghiệp rằng anh ta sắp đến bất tỉnh. Sinbad vừa đi ngang sang 1 ngôi nhà, và một luồng gió mát thổi vào người anh trường đoản cú cổng, và đầu anh tảo cuồng bởi mùi thức ăn ngon. Một dòng ghế đá sừng sững bên dưới bóng râm trước nhà. Sinbad chẳng thể chịu đựng được, trải thảm xuống đất và ngồi xuống một mẫu ghế nhiều năm để ngủ ngơi và hít thở. Bầu không khí trong lành. Những giọng nói vui quang vinh lên trường đoản cú ngôi nhà, giờ đồng hồ hát giỏi vời, tiếng ly cốc và chén bát đĩa vang lên.

Ai đề xuất một cuộc sống thường ngày như vậy?

Chỉ gồm đói với muốn.

Những bạn khác, ngập trong sự thủng thẳng rỗi,

Trải qua số đông ngày của mình trong niềm vui

Không biết âu sầu và thiếu thốn.

Nhưng họ, như tôi với bạn,

Và mặc dù sự giàu có của bọn họ là vô số,

Rốt cuộc, toàn bộ mọi người đều là người phàm.

Chà, có công bằng không

Rằng chỉ những người giàu new sống hạnh phúc?

Khi anh ta làm xong, một bạn hầu trẻ tuổi trong cỗ váy đắt tiền bước ra từ bỏ cổng.

Người đàn ông trẻ con tuổi nói. - Anh ấy mời bạn ăn tối với anh ấy với dành cả đêm hôm cùng nhau.

Sinbad khiếp sợ và bắt đầu nói rằng bản thân không làm những gì sai. Nhưng lại người bạn teen đã nở một thú vui thân thiện, cụ lấy tay anh, và bạn khuân vác đề nghị nhận lời.

Xa xỉ như vậy, nhưng mà ở trong ngôi nhà đó, Sinbad chưa từng thấy vào đời. Những người hầu bát nháo tới lui với những món ăn uống đầy mọi món ăn quý hiếm, âm nhạc tuyệt vời vang lên mọi nơi, và Sinbad ra quyết định rằng anh sẽ mơ về toàn bộ những điều này.

Voir plus: Top 17 Trả Lại Anh Người Yêu Của Em Lúc Đầu, Trả Lại Em Tình Yêu Của Anh Lúc Đầu

Người giới trẻ dẫn bạn khuân vác vào một trong những căn phòng nhỏ. Trên bàn gồm một quý ông quan lại trọng, tương đương một nhà kỹ thuật hơn là 1 trong những kẻ lừa dối. Người chủ đồng ý với Sinbad cùng mời anh vào bàn.

Tên của người sử dụng là gì? anh hỏi fan khuân vác.

Sinbad người khuân vác, người lũ ông tội nghiệp trả lời.

Tên tôi cũng là Sinbad, mọi tín đồ gọi tôi là Thủy thủ Sinbad, cùng bây giờ bạn sẽ tìm hiểu tại sao tại sao. Tôi sẽ nghe những bài bác thơ của công ty và tôi phù hợp chúng. Vì chưng vậy, hãy biết rằng không chỉ bạn mới nên trải qua sự không được đầy đủ và gian khổ. Tôi sẽ kể cho bạn nghe về hầu như thứ mà tôi đã trải qua trước khi đạt được vinh dự và sự giàu sang mà các bạn thấy sống đây. Nhưng mà trước hết các bạn phải ăn.

Sinbad, bạn khuân vác không bắt bản thân bị thuyết phục cùng giành đem thức ăn. Và khi Thủy thủ Sinbad thấy rằng vị khách đang tận thưởng sự ngủ ngơi của chính bản thân mình và đã no, anh ta nói:

Tôi đang nói cùng với bạn hàng trăm ngàn lần gần như gì bạn sắp nghe. Tôi không người nào để nói đến điều này. Với với tôi nhường nhịn như các bạn sẽ hiểu tôi hơn những người khác, người khuân vác Sinbad không dám phản đối, anh ta chỉ gật đầu, và chàng trai thủy thủ thương hiệu Sinbad ban đầu câu chuyện của mình.

Cha tôi là một thương gia phong phú và tôi là con trai duy duy nhất của ông. Khi anh ấy mất, tôi được thừa kế toàn bộ tài sản của anh ấy. Và toàn bộ những gì thân phụ tôi tích điểm được trong veo cuộc đời, tôi đã xoay xở để phung phí trong 1 năm trong công ty của các kẻ lười biếng và biếng nhác như tôi. Toàn bộ những gì tôi còn sót lại là vườn nho. Tôi đã cung cấp nó, mua những hàng hóa khác biệt với số chi phí thu được với tham gia vào đoàn yêu mến nhân sắp đi tới các nước xa xôi ở nước ngoài. Tôi mong muốn rằng tôi sẽ bán được hàng hóa của bản thân mình ở đó với lợi nhuận với trở nên giàu có trở lại.

Chúng tôi đã thuộc với những người dân lái buôn chèo thuyền bên trên biển. Công ty chúng tôi đi thuyền trong không ít ngày đêm, thỉnh thoảng cập bờ, hiệp thương hoặc bán sản phẩm hóa của công ty chúng tôi và mua sắm chọn lựa mới. Tôi say mê cuộc hành trình, ví tiền vàng tôi càng ngày càng dày hơn, và tôi đã ngừng hối nuối tiếc về một cuộc sống thường ngày phù phiếm cùng vô tư. Tôi cảnh giác quan sát biện pháp mọi tín đồ sống sống nước ngoài, để ý đến phong tục của họ, nghiên cứu ngôn ngữ của họ và cảm thấy rất xuất sắc.

Vì vậy, cửa hàng chúng tôi đi thuyền mang đến một quần đảo tuyệt vời, cây trồng rậm rạp mọc um tùm. Cây cỏ trĩu quả, hoa thơm ngát, suối nước trong nạm chảy xào xạc mọi nơi. Chúng tôi đi xuống bờ để tạm ngưng sự phập phồng ở mảnh đất nền thiên con đường này. Một số hưởng thụ những trái ngon ngọt, một trong những khác đội lửa nấu thức ăn, một trong những khác thì rửa mặt suối mát hay đi dạo quanh đảo. Anh ta vẫy tay cùng hét lên:

Cứu ai tất cả thể! Chạy ra tàu! Đây không phải là một trong hòn đảo, cơ mà là lưng của một bé cá khổng lồ!

Và trái thực, đó không phải là một trong hòn đảo, nhưng là lưng của một con cá quái dị, sừng sững cùng bề mặt nước. Theo năm tháng, cát đã bồi đắp bên trên đó, gió đã với hạt giống cây xanh đến đó, cây xanh hoa lá mọc lên ở đó. Toàn bộ điều này xẩy ra chỉ bởi vì con cá đang ngủ quên sản phẩm trăm thời gian trước và ko di chuyển cho đến khi nó được đánh thức bởi ngọn lửa mà chúng ta thắp sáng. Nhỏ cá cảm thấy có thứ gì đó đốt cháy sống lưng và cù lại.

Từng người một công ty chúng tôi nhảy xuống đại dương và bơi lội về tàu. Mà lại không phải ai ai cũng thoát được. Bất ngờ, bé cá hòn đảo hất đuôi xuống khía cạnh nước cùng chìm xuống đáy biển cả sâu. Những nhỏ sóng ầm ầm bao che lên cây cỏ và hoa lá, và tôi cùng với những người khác thấy mình sẽ ở bên dưới nước.

May mắn thay, tôi đã bám vào cái máng gỗ, chúng tôi đã mang lại đảo để tủ đầy nó nước ngọt. Tôi không buông máng khỏi tay tôi, dù hồn tôi đã đi đến gót chân. Nó quay thuộc tôi bên dưới nước cho tới khi tôi nổi lên. Tôi ngồi trên máng trượt, bắt đầu chèo bởi chân cùng chèo thuyền trên cái xuồng kỳ quái này trong một ngày 1 đêm; xung quanh, bất cứ nơi nào các bạn nhìn, đều phải có nước, một vùng đại dương rộng vô tận.

Tôi mỏi mòn dưới mẫu nắng như thiêu đốt, đói khát. Và bỗng dưng nhiên, so với tôi, trong khi ngày tàn của tớ đã ngay sát kề, tôi nhìn thấy một dải khu đất xanh sinh hoạt phía chân trời. Tôi nỗ lực hết công sức của con người cuối cùng của mình và, lúc mặt trời đã bước đầu lặn xuống biển, tôi đi thuyền bên trên máng của chính bản thân mình đến hòn đảo. Từ hòn đảo vọng ra giờ đồng hồ chim hót cùng hương hoa. Tôi đã lên bờ. Điều đầu tiên đập vào đôi mắt tôi là 1 trong con suối phun ra xuất phát từ một tảng đá với phần lớn cây dương xỉ mọc um tùm. Tôi tựa vào anh ấy với song môi phỏng rát với uống cho đến khi, như thể một bạn chết, bửa trên bến bãi cỏ. Tiếng ồn ào của biển khơi và tiếng chim hót ru tôi, cùng hương thơm hoàn hảo nhất của hoa làm cho say đắm lòng người. Tôi thức dậy vào ngày hôm sau, khi mặt trời đã lên cao. Sau khoản thời gian ăn trái cây cùng uống rượu từ bỏ mùa xuân, tôi đi sâu vào đảo để nhìn xung quanh, tôi quốc bộ dưới phần nhiều tán cây tỏa tán, trải qua những những vết bụi hoa rải rác, nhưng tôi không gặp một linh hồn làm sao cả. Chỉ một vài lần tôi sợ hãi những nhỏ khỉ nhút nhát.

Đối cùng với tôi, hình như khu rừng này vẫn không bao giờ kết thúc. Tôi trèo lên một chiếc cây cao và ban đầu quan gần kề xung quanh. “Có lẽ rốt cuộc cũng có một một số loại tòa bên nào đó ở đây,” tôi nghĩ. Tôi cố gắng căng đôi mắt nhất gồm thể, và sau cuối đã bắt gặp ở đằng xa bến bãi cát mái vòm white khổng lồ. Tôi ra quyết định rằng đây là nóc của cung điện, mau lẹ trèo xuống từ bên trên cây và đi về phía đó.

Nhưng tôi phải đi bộ rất lâu qua vùng đồi núi xanh tươi, giữa những bông hoa tươi xuất sắc tỏa mừi hương ngào ngạt khiến cho tôi suýt nữa ngủ thiếp đi. Sau cuối tôi ra khỏi vùng đồi núi và dừng lại dưới một quả bóng trắng rực rỡ, lớn lao đến nỗi không thể thấy được đỉnh của nó. Tôi đi vòng quanh quả bóng cùng nghĩ làm cụ nào nhằm vào được nó. Nhưng không tồn tại cửa sổ hoặc cửa ra vào ở bất cứ đâu. Tôi đã nỗ lực trèo lên nó, nhưng mặt phẳng của mái vòm trơn đến nỗi trong cả một con ruồi cũng thiết yếu ở trên đó.

Mệt mỏi, tôi ngồi xuống gần mái vòm và bước đầu ngắm phương diện trời lặn. đêm tối sớm lại đến, và có vẻ như tôi sẽ định sẵn để ở một mình trên hòn đảo này cho đến chết. Tôi khát vọng thành phố quê nhà tôi, các bến cảng rầm rĩ và những nhỏ tàu.

Đột nhiên hầu như thứ bao bọc tối sầm lại, như thể ai đó đã tung một tấm màn đen vĩ đại che mặt trời. Tôi ngửng đầu lên với thấy mặt trời bị mây đen bao phủ. Đám mây cứ béo dần với tiến gần cho hòn đảo. Và tiếp đến tôi ban đầu phân biệt những đường nét bên ngoài của một con chim khổng lồ. Đôi cánh của cô tựa như những đám mây chắn nắng. Con chim cất cánh lượn trong ko trung, đi thẳng đến mái vòm mà tôi sẽ nghỉ ngơi. Tôi sát như không tồn tại thời gian nhằm vùi mình trong cát, quằn quại trong sợ hãi và chờ đón điều gì sẽ xẩy ra tiếp theo.

Con chim đậu bên trên hòn đảo, đậy cánh bằng khinh khí cầu và chìm vào giấc ngủ. Tôi đoán đó là 1 trong những con chim Rukhh. Các thủy thủ thường nói về cô ấy. Fan ta bảo rằng cô ấy nuôi đều chú voi con của mình, với trên một hòn đảo, cô ấy sẽ đẻ hầu hết quả trứng cực kỳ lớn. "Quả trơn này," tôi nghĩ, "chẳng qua là quả trứng của bé chim Rukhh." do vậy, tôi nằm vùi vào cát, và đột nhiên tôi nghĩ rằng với sự giúp đỡ của nhỏ chim đẩy đà này, tôi rất có thể ra khỏi hòn đảo.

Tôi toá khăn xếp, cởi trói và buộc vào chân bé chim đã ngủ, ko nhắm mắt lại vì lo sợ và chỉ đợi mang đến sáng.

Khi khía cạnh trời mọc, con chim thức giấc và kêu khôn cùng to cùng dài mang đến nỗi tiến công thức tất cả chim với khỉ vào rừng. Sau đó, cô ấy dang rộng song cánh khổng lồ của mình bằng một tiếng ồn ào và cất cánh lên không trung. Nhỏ chim Ruhh không chú ý rằng tôi đang bị trói vào chân của nó. Cô bay trên vùng biển to lớn vô tận, cần sử dụng đôi cánh phân tán hồ hết đám mây, như thể bọn chúng là phần nhiều sợi tơ từ hồ hết bông hoa. Tôi choáng váng do chuyến cất cánh nhanh chóng, và tim đập thình thịch vày sợ hãi. Con chim Ruhh dường như không dừng lại cho đến khi nó đã vượt qua cả vùng biển. Sau đó, nó chìm xuống một thung lũng sâu và rộng, tôi lập cập cởi khăn xếp với nấp sau đó 1 tảng đá lớn. Bé chim Rukhh cất cánh lên ko trung và bước đầu bay vòng qua thung lũng, đùng một cái nó chìm xuống với ngay lập tức bay lên trở lại. Tôi thấy trong mỏ cô ấy nuôi một nhỏ rắn khổng lồ, dài hơn và dày hơn hết cây tuyết tùng lớn nhất. Trước lúc tôi kịp định thần lại, con chim Ruhh đã bay từ xa trên biển.

Tôi đưa ra quyết định nhìn bao phủ và trở xuống thung lũng. Chân tôi vẫn còn đó run vì chưng chuyến bay khủng khiếp. Thung lũng được phủ bọc tứ phía bởi những ngọn núi cao, đỉnh của bọn chúng tựa vào phần đông đám mây. Không tồn tại nước, không có thảm thực vật, mặt khu đất dưới chân tôi ngổn ngang đá, tôi cảm thấy bất an. Tôi đã hối hận khi rời khỏi hòn đảo. “Ở đó, ít nhất tôi cũng rất có thể ăn trái cây và uống nước ngọt,” tôi từ trách bản thân “Nhưng nghỉ ngơi đây không có suối tốt cỏ. Chắc chắn là cái đói đang hóng tôi ngơi nghỉ đây.” đá đối chọi giản: toàn thể thung lũng rải đầy kim cưng cửng quý giá. Và một trong những phiến đá, những nhỏ rắn đen phơi mình dưới nắng. Mỗi cây trong số chúng đều lớn hơn cây cọ cao nhất. "Đó là khu vực bạn đã trở nên mang đi, Sinbad," tôi nghĩ. Suy nghĩ, tôi đi tiếp cho tới khi mang đến chân một ngọn núi cao. Tôi ngồi xuống một phiến đá ở kia và chờ đêm. “Có thể thấy đây vẫn là đêm cuối cùng của mình” - Tôi thầm nghĩ về - trường hợp mình không chết vì đói và khát thì bè bạn rắn đã dẫn bản thân sang quả đât bên kia.

Đột nhiên tôi thấy một thứ gì đấy rơi xuống đất. Đó là một trong những con cừu new giết thịt. Cô ấy lăn qua lăn lại nhì lần trong không khí và sau cuối rơi xuống bụi ngay trên đông đảo viên kim cương. Một số viên đá quý dính vào thân thịt. Và tiếp đến tôi nhớ lại phương pháp một doanh nhân nói với tôi về thung lũng kim cương. “Thung lũng này”, anh ta nói, “ở một vùng núi xa xôi, nơi chưa có ai mang lại sống sót. Nó đầy những nhỏ rắn mập khiếp. Dẫu vậy mọi bạn đã suy nghĩ ra một mánh khóe để lấy kim cương. Bọn họ tàn giáp một bé cừu hoặc động vật khác và ném làm thịt xuống thung lũng. Đến đẫm tiết "Kim cương dính vào xác. Vào buổi trưa, đại bàng với kền kền xuống thung lũng, và fan ta mong chờ chúng. Chim vồ rước xác và bay lên núi cùng rất chúng. Bạn ta vồ lấy bọn chúng với gậy và gậy, bé chim thả bé mồi của nó, và kế tiếp nó chỉ còn lại để tích lũy những viên kim cương kết dính thịt. "".

Cuối cùng, tôi cũng biến thành được cứu, - tôi vui miệng thốt lên. Tôi mau lẹ thu thập hầu hết viên kim cương khủng nhất có thể mang theo mặt mình, nhét đầy vào túi, rồi lại gạch khăn xếp ra, nằm xuống đất với buộc mình vào một trong những xác làm thịt cừu. Tôi chưa phải đợi lâu. Một phút sau, đôi cánh loạt soạt trên người tôi, một nhỏ đại bàng to béo dùng nanh vuốt vồ rước một nhỏ cừu và bay lên không trung. Nó chìm xuống đỉnh núi, thả công ty chúng tôi ra khỏi móng vuốt và bắt đầu mổ thịt. Nhưng đùng một cái một đám đông người tiến công anh ta. Bọn họ la hét cùng đánh đập bởi gậy bên trên đá. Con đại bàng sợ hãi, quăng quật rơi nhỏ mồi và bay đi. đa số người không thể tinh được biết bao thấy lúc tôi, Sinbad, bò ra từ bỏ dưới bè phái cừu! Tôi nói với chúng ta về bài toán tôi đang đi tới Thung lũng Kim cương ra sao và cảm ơn bọn họ đã cứu vãn tôi. Mọi bạn đã tin tôi. Họ cũng là thương nhân và buôn bán kim cương. Các thương gia mời tôi lên tàu của họ. Tôi gật đầu đồng ý mà không vì dự, bởi vì vì hiện nay tôi cũng đã có một mớ kim cương, một gia tài! Với những người bạn mới, tôi ra khơi. Tôi đã phong lưu trở lại, sống trẻ trung và tràn trề sức khỏe và nhìn về tương lai với hy vọng.

Chúng tôi đi thuyền từ bến tàu này đến bến tàu khác, tôi gặp mặt những tín đồ mới, da đen, da trắng, domain authority vàng, những người dân đã nói ngôn ngữ không giống nhau bán và mua sắm hóa. Cuối cùng, tôi đã hoàn toàn có thể chất hàng hóa đắt tiền lên con tàu của chính bản thân mình và gửi đến các bờ biển quê hương của tôi. Oskakkah.ru - trang web

Nhưng đùng một cái một tối cô ấy thức dậy cơn sốt khủng khiếp, gió có tác dụng gãy cột buồm, mất bánh lái. Khi cơn lốc tan vào buổi sáng, chúng tôi thấy bé tàu của chúng tôi đã được đưa vào bờ biển cả của non sông xa lạ. Ngay trong lúc thuyền trưởng thấy được bờ biển này, anh ta bước đầu vò tóc, rên rỉ và khóc.

Khốn cho cái đó tôi, khốn nạn! sẵn sàng cho cái chết! không có lối bay nào cho việc đó ta, anh ta hét lên. - chúng tôi đã vào đất nước của "lông"!

Qua lời nhắc của anh, công ty chúng tôi hiểu rằng đấy là một hòn đảo có fan trông kiểu như khỉ, đôi mắt vàng, đậy một lớp len đen. Trước khi chúng tôi có thời hạn để định thần lại, đều con quái thú này đã tiến công tàu của bọn chúng tôi, bao vây chúng tôi, ban đầu xé áo xống của bọn chúng tôi, cào và cắn. Cuối cùng, kẻ thù đã đưa chúng tôi đến hòn đảo. Sau đó, bọn họ giương buồm lên với đi bên trên tàu của công ty chúng tôi mà không một ai biết sinh sống đâu.

Không vui, shop chúng tôi đi lang thang quanh hòn đảo, cho đến khi công ty chúng tôi đến một cung điện kếch xù bằng đá. Số đông cánh cổng bằng gỗ mun đang mở toang. Cửa hàng chúng tôi bước vào chúng và thấy mình đang ở trong một sảnh lớn. Sân vắng tanh. Công ty chúng tôi khó rất có thể đứng vững trên song chân của mình vì kiệt sức. Mọi tín đồ nằm xuống dưới bóng mát của rất nhiều cây cột to lớn và chìm vào giấc ngủ.

Chúng tôi bị thức tỉnh bởi một giờ ồn bự khiếp; Nó hình như có hàng vạn cơn gió thủ đoạn và thổi bay toàn bộ cùng một lúc. Công ty chúng tôi bật dậy và bắt gặp một người to đùng trước mặt. Da anh ta xanh sẫm, với mắt anh ta lung linh như lửa; răng nó chìa ra như ngà của lợn rừng, và móng tay của chính nó rộng và sắc nhọn như của sư tử. Người kếch xù đang thong thả đi xuống phần đa bậc thang kếch xù về phía bọn chúng tôi. Shop chúng tôi xúm vào nhau như bè cánh gà sợ hãi hãi, ko thốt đề nghị lời vày kinh hãi. Con quái thú cúi xuống, di chuyển ngón tay qua đám bạn đang lúng túng và tóm đem tôi. Người to đùng nhìn tôi bằng hai con mắt lấp lánh, cảm giác từ số đông phía, rồi buông tay và cố kỉnh lấy một cái khác, rồi 1 phần ba, cho đến khi ông ta kiểm tra tất cả chúng tôi. Sau cuối anh ấy đã chọn đội trưởng, tín đồ to nhất và béo nhất trong bọn chúng tôi.

Ừ, các bạn sẽ rang ngon đấy! người khổng lồ nói với cùng một giọng sấm sét. Anh đốt lửa trong sân trên một chiếc lò sưởi. Sau đó, công ty chúng tôi tỉnh táo bị cắn dở lại vì sợ hãi và lao theo gót họ. Với người đẩy đà phá lên một tràng cười to khiếp. Anh ấy biết không có nơi nào để công ty chúng tôi chạy. Tất cả như nhau, anh ấy đang tập hợp toàn bộ chúng ta, hệt như một nhỏ chim tình nhân câu bởi hạt đậu.

Chúng tôi trốn trong số hốc cây, trèo vào những hốc thú, nhưng vấn đề đó không cứu được bọn chúng tôi. Từng buổi tối, người to đùng ra khỏi cung điện và bắt gặp một fan trong chúng tôi. Sau đó, anh ta đốt lửa vào sân, và vào buổi sáng, cửa hàng chúng tôi nghe thấy những music khủng khiếp, bên cạnh đó ai đó đang làm cho rung chuyển những tảng đá. Gã kếch xù này đang ngủ ngáy sau bữa tối nặng nề.

Chúng ta sẽ để cho anh ta bắt họ như thỏ? - một trong những buổi tối tôi vẫn nói với phần nhiều người sắm sửa còn sống. Với tôi nói với họ đông đảo gì tôi dự tính làm. Shop chúng tôi chạy lên bờ, bước đầu kéo đông đảo thân cây dày thành một đống và buộc chúng bởi dây thừng cọ. Ngay tiếp đến chiếc bè sẽ sẵn sàng. Khi nghe tới thấy tiếng ngáy của fan khổng lồ, chúng tôi đến cung điện. Người vĩ đại nằm lâu năm trên ghế đá và ngủ say như chết. Công ty chúng tôi lấy nhì xiên thịt, trên đó anh ta nướng thịt, hơ trên lửa rồi đặt vào đôi mắt yêu tinh, với ngay lập tức, với vớ cả sức lực của mình, chúng tôi chạy ra biển, nơi loại bè của cửa hàng chúng tôi đang ở.

Yêu tinh hét lên một tiếng kinh khủng, có vẻ như như hòn đảo từ giờ đồng hồ kêu của anh ấy ta sẽ rơi xuống biển. Dang rộng cánh tay và dậm chân như một bè lũ voi, anh ta ban đầu đuổi theo bọn chúng tôi. Các cái cây khổng lồ bị nhảy gốc đầy phẫn nộ, phân tán chúng ra hầu hết hướng, y hệt như những cành cây, làm vỡ những tảng đá kếch xù thành nhiều mảnh, nhưng công ty chúng tôi đã ngơi nghỉ trên bờ và hạ dòng bè xuống nước. "Bây giờ đồng hồ người to con mù đang không khi nào vượt qua chúng tôi," cửa hàng chúng tôi vui mừng.

Nhưng trước khi cửa hàng chúng tôi kịp chèo thuyền vào bờ, cửa hàng chúng tôi đã thấy sát bên là người vợ kếch xù của anh ta, tín đồ còn kinh khủng hơn anh ta. Nỗi ghê hoàng khiến cửa hàng chúng tôi dựng tóc gáy; bởi vì chúng tôi thậm chí không biết rằng tất cả ai kia khác trên đảo. Sau đó, cô ấy để ý đến chúng tôi, nỗ lực lấy cánh tay của người to con và kéo anh ta ra biển. Bên trên bờ, họ bắt đầu bẻ ra hồ hết khối đá khổng lồ, to bằng con lạc đà với ném chúng theo bọn chúng tôi. Trong số những khối rơi xuống bè. Cái bè đổ vỡ thành những mảnh, với tất cả chúng tôi cuối cùng rơi xuống biển. Phần nhiều khối đá dội xuống chúng tôi, như thể tất cả một trận cồn đất. Dường như như tất cả bọn họ đều đã được định sẵn nhằm chết. Nhưng vẫn có một người trong công ty chúng tôi trốn thoát, và đó là tôi. Tôi trèo lên hầu như khúc gỗ còn lại từ chiếc bè. Họ thuận lợi giữ một bạn trên khía cạnh nước. Như mong muốn thay đã bay sóng cao với chở tôi theo bè ra khơi. Và phần đa viên đá cứ rơi xuống biển, nhưng hiện nay chúng chưa tới được cùng với tôi. Sóng đưa tôi đi càng ngày xa, cơ mà hồi lâu tôi mới nghe thấy giờ đồng hồ gầm thét của người to con mù. Một đợt nữa tôi bị quăng quật lại một mình giữa biển cả mênh mông, rách rưới như kẻ nạp năng lượng mày, ko thức ăn uống và không nước ngọt.

Và vì sao tôi cần toàn bộ những thiết bị này, tôi từ mắng mình. Lý do tôi không ở nhà? Điều gì đã lôi kéo tôi mang đến với nước ngoài? hiện nay tôi sẽ có đủ một buổi hẹn hò cùng bóng cây mặt đường, chỉ để tại nhà. Tại sao tôi đề nghị của cải, vì quê nhà là thứ cực hiếm nhất nhưng con người dân có được.

Những để ý đến này không ra khỏi tôi, nhưng lại đáng lẽ tôi đề nghị nghĩ về nó nhanh chóng hơn. Và bây giờ tôi chỉ còn một bản thân trong biển, phương diện trời hung tàn thiêu đốt trên đầu, và không có một đám mây trên bầu trời.

Tôi quấn phần còn lại của áo xống quanh đầu nhằm mặt trời không tước đoạt lý trí của tôi, bịt mặt với mắt tôi và tin cậy vào số phận. Cuối cùng, tôi chìm vào giấc ngủ, khi tôi thức dậy, tôi nghe thấy giờ nhạc tuyệt vời nhất và giờ đồng hồ chim hót. Bên dưới lớp giẻ rách nát quấn đầu, hương thơm hoa ngấm vào, đâu đó tiếng suối hát như giờ đồng hồ chuông bạc. Tôi lo sợ và cho rằng ngày tàn của tôi đã ngay sát kề. “Bạn rất có thể thấy toàn bộ những vấn đề đó là vô nghĩa,” tôi quyết định và xé số đông mảnh vải vụn ra khỏi đầu, tôi không thích tin vào đôi mắt mình xuất xắc tai mình; bè của tớ dạt vào bờ cát của một vịnh xuất xắc vời. Cành lá nghiêng mình, hàng chục ngàn dây leo rủ xuống khía cạnh nước, và gần như loài hoa phong lan long lanh và gần như loài hoa quý và hiếm khác lấp lánh trong nắng. Hầu hết dòng suối trong suốt từ khe đá đổ xuống thung lũng. Tôi đã vực lên và gặp khó khăn đã tìm kiếm được đường đến trong những con suối này. Chân tôi run lên, lao động trí óc quay cuồng. Tôi đã xả nước lạnh mặt, làm cho ướt tay cùng lưng, và tham lam say sưa. Được giải khát bằng nước cùng giải khát cùng với trái cây, tôi ban đầu hát và nhảy lên vì phấn kích như một đứa trẻ. Tôi thật như ý biết bao khi còn sống với khỏe mạnh! cơ mà tôi còn thích thú hơn khi tôi đến kho bãi cỏ xanh và nhận thấy ở đó một ông già với bộ râu nhiều năm màu xám. Quan sát bề ngoài, anh ấy bao gồm vẻ tốt nhất có thể với tôi.

Cuối cùng, tôi chạm mặt lại một người! Tôi kêu lên cùng chạy mang đến chỗ ông già, tôi nói chuyện với ông ấy và kể mang lại ông ấy nghe về toàn bộ những hành động khốn nặng nề của tôi, cùng ông già ban đầu ca ngợi vẻ rất đẹp của quần đảo này, tôn vinh bầu trời một bến tàu khổng lồ, nơi tàu bè tự khắp khu vực trên thế giới tụ tập. .

Hãy gửi tôi cho đó, - tôi hỏi anh ta, - cùng tôi đang nhớ đến chúng ta với lòng biết ơn cho đến khi chết.

Tôi rất ý muốn đưa các bạn đến đó, ”ông già nói. - tuy vậy tôi không đi được, song chân của mình đã xong nghe theo lời tôi. Tôi đang đợi cháu trai của tôi đến đến tôi. Nhưng bạn biết không, hãy đặt tôi lên sống lưng bạn và tôi sẽ chỉ đường cho bạn. Công ty chúng tôi sẽ mang đến đó vào một giờ.

Tôi đặt ông già lên vai mình, cùng ông ấy chỉ mang đến tôi con phố phải đi. Công ty chúng tôi đi về phía bến tàu. Cơ mà khi vừa cách được vài bước, tôi kinh ngạc cảm thấy ông già siêu nặng nề. Anh ấy quấn chặt chân quanh cổ tôi, đặt đầu gối lên ngực tôi và ban đầu cười.

Gotcha, simp, - anh ta hét lên, - bây giờ bạn sẽ kéo tôi vào chỗ bị tiêu diệt như một con lừa!

Anh ta đẩy tôi ra phía sau với bắt tôi chạy cấp tốc hơn theo hướng này xuất xắc hướng khác, hoặc chỉ tảo tại chỗ. Tôi đã nỗ lực hết sức để ném ông già giận dữ, nhưng không tồn tại gì kết quả với tôi. Bởi vì vậy, tôi vẫn trở thành quân lính của anh ta. Ông già đang không rời khỏi sườn lưng tôi trong cả vào ban đêm. Tôi ngủ ngồi dậy, phút như thế nào anh cũng đánh thức tôi cùng hành hạ tôi. Chúng tôi lang thang qua lại trong nhiều ngày tối hôm trước những khu rừng xinh rất đẹp đầy chim và hoa, qua hầu như lùm cây râm mát, qua hầu hết đồng cỏ thơm ngát, với tôi không sở hữu và nhận thấy bất cứ thứ gì xung quanh. Rằng tôi hằng ngày một yếu đi, và ông già càng ngày càng không thể chịu đựng được với nặng hơn, như thể ông ta vậy hết nước trong fan tôi.

Một ngày nọ, chúng tôi dừng lại bên trên một lô đồi cùng với cây nho mọc um tùm. Sau đó, tôi nhận thấy một quả thai khô xung quanh đất. Tôi nhặt nó lên, nhét nó với ngũ ly và nho. Tính từ lúc đó, tôi sẽ mang túng theo bên mình và thỉnh phảng phất phơi nó dưới loại nắng như thiêu như đốt. Sau một vài ngày, nho lên men với nước xay của nó trở thành rượu mạnh.

Bây giờ ít nhất cũng đều có cái nào đấy để ăn, tôi nghĩ.

Nhưng khi tôi chuyển quả bí lên miệng, ông già đang xé nó thoát ra khỏi tay tôi cùng uống không còn rượu vào một hơi. Tiếp đến anh ta ban đầu hát, cười, vỗ tay, đấm vào cổ tôi, dùng gót chân đánh vào phía hai bên hông tôi, xô đẩy tôi, yêu cầu tôi buộc phải nhảy cùng anh ta. Rượu có ảnh hưởng đến anh mang đến nỗi anh ko còn lưu ý đến nữa, nhưng ngay tiếp đến anh bình tĩnh lại. Tôi đột nhiên cảm thấy nhị chân của anh ấy từ từ không còn mức độ lực, anh ấy không hề siết chặt mang tôi như mỗi lúc nữa! Tôi khụy vai cùng thả ông già xuống đất như một quả lê.

Tôi đột thấy lòng nhẹ bẫng, như tất cả núi đổ khỏi vai, tôi thở phào dịu nhõm nhìn ông cụ. Anh ta nằm trong cỏ trọn vẹn bất lực và ngủ như một bé nhím đất.

Ở đây bạn sẽ nhảy khi bạn thức dậy, - Tôi cười. "Hãy ngóng một kẻ ngốc khác ví như tôi đi qua ngay bây giờ!"

Rồi tôi tự giã ông cố và vui vẻ đi về hướng bầy bồ câu thường đàn. Tôi đã đi bộ hai ngày và cuối cùng đã đến tp lớn với cùng 1 bến cảng. Tôi đi trên phố, dừng lại ở chợ, nhưng ở đâu tôi cũng nghe thấy tiếng địa phương của bạn khác. Chỉ mang đến buổi tối, khi tôi sẽ nghỉ ngơi bên giếng nước ở trung tâm vui chơi quảng trường chợ, tôi bắt đầu nghe thấy tiếng ai kia nói tiếng mẹ đẻ của mình.

Tôi nhảy dậy cùng chạy mang đến chỗ những người ăn mặc định kỳ sự, thì thầm với họ cùng thấy rằng họ phát âm tôi. Nhưng những người này chú ý tôi như thể tôi bị điên. Với nếu tôi có thể nhìn vào phiên bản thân bản thân từ bên ngoài, tôi sẽ không trách chúng ta về điều đó. Thay vày quần áo, tôi chỉ có một cái băng quấn quanh hông, khuôn mặt tôi đã ăn uống mất nếp nhăn, má với cằm của mình mọc chen chúc bởi hầu hết sợi râu um tùm và do bỏng. Tia nắng khía cạnh trời da trên bạn chuyển sang trọng màu đen như mực. Vì vậy, tôi đã đổi khác trong những năm tháng lang thang, tôi đã đề xuất nói về bạn dạng thân mình trong một thời gian dài, và sau cuối họ tin rằng tôi không nói dối. Với khi tôi lưu giữ đến hòn đảo nằm trên sống lưng một nhỏ cá quái ác dị, những người dân lái buôn quan sát tôi ngạc nhiên, nói chuyện với nhau, rồi đột nhiên một người trong những họ hỏi:

Nghe này, bạn liệu có phải là Sinbad, thương buôn từ Baghdad không?

Làm nắm nào bạn nhận thấy tôi ?! Tôi vui miệng thốt lên.

Voir plus: Lời Bài Hát: 你牛什么牛 Chảnh Gì Mà Chảnh Loi Viet, Chảnh Gì Mà Chảnh Remix

Sau đó, những người dân lái buôn bước đầu ôm cùng chúc mừng tôi, tôi phân biệt họ tựa như các người bạn của tôi từ nhỏ tàu đầu tiên, những người đã bay được cùng lên thuyền ra đi trước lúc con cá lạ đời lao xuống biển. Nhỏ tàu của họ đã neo đậu làm việc bến cảng làm việc đây. Ngày hôm sau, họ đưa tôi xuống tàu, mang đến tôi xem hàng hóa của tôi vẫn còn đó trong kho, mang đến tôi phần nhiều bộ áo quần đắt tiền, và tôi lại thay đổi một nhỏ buôn.

Và vì những đồng đội của tớ đã cung cấp và mua phần nhiều thứ họ muốn, buộc phải con tàu của chúng tôi tiến thẳng đến bờ biển quê hương của họ. Công ty chúng tôi đã mang lại Baghdad một biện pháp an toàn. Ở đó tôi bán được hàng và cài đặt cho bản thân một ngôi nhà bao gồm vườn và vườn nho. Tôi là 1 thương gia xuất sắc và vào vài năm, tôi đang trở thành một giữa những người giàu tuyệt nhất thành phố. Nó đã giúp tôi rằng vào suốt trong thời gian tháng long dong tôi đang nghiên cứu cuộc sống đời thường rất tốt. Dẫu vậy đường biển, tôi không thể dám đi du lịch nữa. Tôi nói: “Mọi nơi đều tốt, nhưng ở trong nhà thì tốt hơn. Khi đề xuất bán, thảo luận hàng hóa, tôi cử một phụ tá của bản thân sang nước ngoài thay mình. Tôi có ba con tàu lớn và chúng cày nát phần nhiều lúc không gian biển nhưng không một giọt nước mặn làm sao rơi xuống tôi. Thủy thủ Sinbad kết thúc câu chuyện của bản thân mình và mong chờ người khuân vác Sinbad đã nói gì. Nhưng mà anh lặng lặng. Sau đó, người chủ giàu bao gồm rót rượu vào cốc và nói:<