Truyện ảnh hậu của chàng tổng

Ảnh Hậu Của đấng mày râu Tổng CHƯƠNG 24: ĐƯỢC CƯNG CHIỀU

Chiếc xe dừng vững lại ở ven sông, mái tóc lâu năm và cái váy của Tống Như đung đưa đi gió, sắc mặt đỏ ửng, Dương Gia Cửu dỡ chiếc áo khóa ngoài vest ra choàng lên vai Tống Như, tay anh cũng ôm nhẹ vai Tống Như.

Bạn đang xem: Truyện ảnh hậu của chàng tổng

“Bà Dương, xin mời lên thuyền.”

Tống Như ngửng đầu quan sát anh, đặt trên tay đang đem lại phía cô của anh ấy một bí quyết dịu dàng.

“Không ngờ chiêm ngưỡng cảnh vật đêm từ bên trên thuyền lại đẹp mang đến vậy.”


Hàng ngàn ngọn đèn đang xếp ông xã lên nhau, màn đêm cứ như 1 bức màn lấp lánh những ngôi sao 5 cánh sáng, Tống Như phụ thuộc vào lan can, tận hưởng cảnh đêm.

Trên thuyền vẫn phát những phiên bản nhạc jazz, Dương Gia Cửu đứng phía bên trái cô tương đối cau mày: “Vẫn không đủ.”

“Cái gì?”

Tống Như quan sát anh với vẻ đầy kinh ngạc, giây tiếp theo sau liền bị anh ôm vào lòng, sau đó trên bầu trời bắn ra gần như chùm pháo hoa lộng lẫy, làm phản chiếu tia nắng của pháo hoa, cô vạc hiện ánh mắt của người lũ ông trước khía cạnh tràn đầy ý nghĩa sâu sắc.

“Anh muốn em lưu giữ mãi cảnh đêm nay, cũng bắt buộc nhớ cho anh.” Sự thâm tình trìu mến của anh ấy đã ăn sâu vào trong mắt Tống Như.


Advertisement

Tống Như mỉm cười, vơi nhàng để đầu lên lòng ngực của anh: “Em sẽ nhớ in trong thâm tâm những sản phẩm anh đã tặng cho em buổi tối nay.”

Sự bá đạo của anh, sự cẩn thận của anh… còn có nụ hôn triền miên của anh.

Trong ánh mắt nhìn nhau của họ tràn trề vẻ trân trọng với yêu thích giành cho đối phương.

Gia Cửu, anh hãy ngóng em, em khăng khăng sẽ đứng trên vị trí rất có thể sát cánh thuộc anh để ngắm nhìn quả đât phồn hoa này.

Trong lòng Dương Gia Cửu cũng đang mong đợi ngày đó, đồng thời ý muốn nhìn coi cô vợ nhỏ dại của anh sẽ khiến cho đôi nam nữ giới cặn buồn phiền đó tất cả kết viên gì.

Trong thời điểm Tống Như đang tận hưởng những phút giây hạnh phúc thì Dương Vũ Mịch đang bực tức ném thiết bị trong nhà.

Để có thể xuất diễn “Niên Hoa”, cô đã hao tốn biết từng nào tâm sức, dựa vào đâu Tống Như hoàn toàn có thể diễn vai cô bé số hai nhưng mà cô lại ko tài nào rào cản được, những tại Bùi Lạc Phong vẫn còn để ý đến Tống Như mới tạo ra tình trong khi ngày nay.

Tiếng bước chân ở phía sau giới hạn lại, Dương Vũ Mịch xoay bạn lại rồi quan sát vào Bùi Lạc Phong cùng với vẻ nước mắt lưng tròng: “Anh còn mang đến đây làm gì?”

“Tất nhiên là đến xem báu vật của anh rồi.” Bùi Lạc Phong gửi một hộp tiến thưởng được đóng gói ưa nhìn lên: “Dây chuyền lần trước em phù hợp đây, mau đeo thử đi.”

“Em đã có rất nhiều dây chuyền rồi!” Dương Vũ Mịch không hề nể tình, cô rất rõ ràng những món quà bé dại này chỉ là chiêu bài Bùi Lạc Phong dùng để làm an ủi cô mà lại thôi.

“Vậy em còn ý muốn gì? Anh đi cài liền! cho dù em muốn ngôi sao sáng trên trời thì anh cũng trở thành hái xuống đến em.” Bùi Lạc Phong nói hoàn thành bèn ôm chầm mang Dương Vũ Mịch, hôn dịu vào cổ cô.

Xem thêm: Hoc Phi Trường Đại Học Văn Hiến Tp Hcm, Đại Học Văn Hiến Học Phí 2021

“Anh biết rõ em ao ước gì mà!” Dương Vũ Mịch hừ một tiếng: “Những chuyện Tống Như đang làm đa số đang ra oai nghiêm với em, cô ta hy vọng cướp anh đi!”

“Ngốc à, anh trường thọ thuộc về em, chớ nghĩ bậy, sẽ không tốt cho đứa nhỏ bé đâu.”

Bùi Lạc Phong vỗ nhẹ vào sườn lưng Dương Vũ Mịch nhưng lần chần rằng người phụ nữ trong lòng đã chuẩn bị sẵn một màn kịch hay, chờ đợi khiến Tống Như mất mặt.

Nếu Tống Như ko xuất diễn vai thiếu nữ số nhị thì cũng ko sao, nếu như cô ta đã đưa ra quyết định như vậy, Dương Vũ Mịch cũng không phải dạng vừa, dù sao thì hiện thời cô khét tiếng hơn Tống Như gấp mấy lần, hy vọng gây rắc rối cho Tống như thể chuyện dễ như trở bàn tay.

Sau khi Bùi Lạc Phong bị nghiền phải chấp nhận cho Tống Như xuất diễn vai phụ nữ số hai, Tống Như được mời đến buổi tiệc khai sản phẩm công nghệ của đoàn phim.

“Tống Như, chị đến rồi.” Chị Hy ngừng xe sinh sống trước cửa biệt thự cao cấp bèn nhận thấy Tống Như mặc bộ đồ thể thao đơn giản đang cách xuống bậc thang, cô đột chốc cau mày: “Em định mặc vì thế đi à?”

“Phải đấy.” Tống Như chú ý vào cách ăn mặc của mình, lịch sự tự nhiên, không cảm giác có vụ việc gì cả.

Dương Gia Cửu vừa đúng lúc bước ra nghe được cuộc đối thoại của nhì người.

“Đi theo anh.” Anh vậy nhẹ tay của Tống Như phi vào phòng treo đồ nhưng anh đặc biệt chuẩn bị cho Tống Như: “Em không thích đều thứ này sao? Vậy anh cho những người chuẩn bị lại.”

“Không phải, quần áo tại chỗ này rất đẹp, chỉ nên em không muốn quá phô trương thôi.” Tống Như vội phòng anh lại với giải thích.

Dương Gia Cửu cau mày: “Khuôn mặt xinh đẹp như vậy đã đủ phô trương rồi, bất kỳ em mặc gì cũng chỉ làm màu mang lại em nhưng mà thôi, vốn ko tài nào đậy đi ánh hào quang đãng của em.”

Những lời quan tâm của anh chan chứa ma lực mê hoặc lòng người khiến hai đụn má của Tống Như ửng đỏ lên: “Nếu tổng giám đốc Dương đang nói vậy, anh lựa chọn một bộ giúp em đi?”

Vốn Tống Như chỉ nói thuận miệng, ngạc nhiên Dương Gia Cửu thực sự chọn giúp cô, một cái váy lệch vai màu rubi nhạt, tự cổ áo mang lại thắt sống lưng được đính đều viên kim cưng cửng tinh xảo, được làm từ nhà kiến tạo JUDI làm việc nước ngoài.

“Thử xem.”

Tống Như nghe lời khoác vào rồi kết phù hợp với một đôi giày cao gót màu trắng, khí chất khắp cơ thể được cải thiện hơn nhiều.

“Rất đẹp.” Dương Gia Cửu tự tay đeo một sợi dây chuyền bạc mang lại cô, không có quá nhiều trang trí, trông Tống Như tất cả vẻ gần gũi hơn.

“Không ngờ mắt thẩm mỹ và làm đẹp của tgđ Dương giỏi đến vậy!”

“Bởi vị em đẹp bắt buộc mắt thẩm mỹ của anh mới giỏi đến vậy.” mắt anh khẽ dịch rời rồi ôm Tống Như vào lòng, khẽ nâng cằm cô lên và hôn lên môi cô: “Vẻ đẹp nhất của em khiến cho anh không tài nào kiềm chế được… Anh hoàn toàn có thể không mang lại công ty, chúng ta…”

Tống Như tương tự một đóa hoa bách hợp thuần khiết chớm nở, xung quanh cô xuất hiện thêm nét đỏ ửng cùng nghênh đón nụ hôn của anh ấy một biện pháp dịu dàng.

“Nhưng anh là tổng giám đốc của Đại Thiên, không thể…”

Dương Gia Cửu đưa tay vuốt ve mái tóc lâu năm của cô, đè nén lại dục vọng trong lòng: “Vậy, buổi tối nay chạm chán ở nhà…”

“… Vâng.” Tống Như đáp lại, ánh mắt ngượng ngùng chan chứa ý cười, cô khoác vào tay của Dương Gia Cửu cùng cách ra biệt thự, hai người quả thật là một trong những tổ đúng theo tuấn nam giới mỹ nữ, sự tỉnh bơ của Tống Như kết hợp với sự bá đạo của Dương Gia Cửu, sự xứng đôi mang đến tột cùng này hoàn hảo là siêu phẩm của ông trời!

Chị Hy không kìm được ngưỡng mộ: “Thật là trai tài gái sắc mà, nếu bao gồm kịch bản phù hợp mời hai fan xuất diễn, chống vé chắc hẳn rằng sẽ mua may cung cấp đắt.”

“Đi thôi.” Tống Như mỉm cười lên xe.

Họ vội chạy đến đoàn phim, đàn phóng viên cũng nghe tin nhưng mà chạy đến.

Trước lúc Tống Như bước xuống xe pháo thì chúng ta đã bao vây lại: “Tống Như, cô im re hai năm, sao lại đột nhiên trở về vậy, tất cả phải liên quan đến sự bất hòa cùng với Bùi Lạc Phong không?”