Tháng 8 Mùa Thu Lá Khơi Vàng Chưa Nhỉ

Những ca từ đậm màu thơ của bài hát “Có đề nghị em ngày thu Hà Nội?” cứ vang mãi trong thâm tâm hồn tôi mỗi độ thu về. Và mỗi khi gió phảng phất heo may, ngõ phố hà nội thủ đô sực nức mùi hoa sữa, kẻ lữ hành cứ nỗ lực mà đắm say tìm đến miền ký ức…


Bạn đang xem: Tháng 8 mùa thu lá khơi vàng chưa nhỉ

*

Tôi - kẻ lữ khách rong ruổi luôn luôn đặt cho chính mình một chuyến “trở về” thủ đô hà nội lúc thu sang. “Tháng tám” cùng với tôi không 1-1 thuần là cột mốc chỉ thời gian mà đang trở thành dấu ấn của mùa thu. Yêu cầu dù mon 8, 9 xuất xắc 10… khi thành phố hà nội vẫn còn gió heo may xao xác lá vàng, hương hoa sữa nồng nàn thì “tháng tám” trong tâm địa tôi vẫn còn hiện hữu.Sáng mai thức giấc, tôi có xúc cảm như mùi thơm cây trồng vây xung quanh mình. Khung trời trong xanh còn nắng thu nhuộm kim cương khắp lối. Không còn điều gì tuyệt vời hơn khi được nhâm nhi tách cà phê nơi phố cổ, nghe một phiên bản nhạc xưa cũ và trải nghiệm khí thu đang tỏa khắp khắp đất trời. “36 phố phường” lúc này vẫn vào mùa rứa lá. Sắc đẹp lá vàng ngập cả đường Kim Mã, Nguyễn Tri Phương, Hoàng Hoa Thám, Phan Đình Phùng, è cổ Phú… đẹp nhất tựa xứ Hàn. 
*

Tôi yêu thương Hà Nội, tình yêu mong manh tựa hồ như mối tình đầu dang dở vẫn tồn tại nguyên vẹn trong đáy tim sau từng nào thăng trầm. Một ái tình không thể lý giải được, tựa hồ nước như tình yêu ở trong nhà thơ tô Như Châu lúc đặt bút viết lên bài thơ, sau đó nhạc sĩ trần Quang Lộc phổ lên phần lớn khúc ca say lòng người. Thi thoảng ai biết được, cả hai tín đồ chưa bao giờ đặt chân đến… Hà Nội!Tôi yêu cái không khí lạnh se se địa điểm đầu gió chỉ đủ choàng vội tấm áo khoác bên ngoài mỏng manh nhưng lại cũng đầy đủ kéo trọng điểm hồn xích lại gần nhau. Những cơn gió dịu dàng ấy còn mang theo hương sắc trong trẻo của trời thu. Nào là hương thơm ổi nhẹ ngọt quyện vào vào gió hằng sáng tinh sương, nào là hương thơm hoa sữa vương vấn khắp nẻo đường.

Xem thêm:

*

Tôi yêu hồ hết gánh hàng rong xuôi ngược mọi nẻo đường Hà thành. Có khi là số đông chuyến “xe hoa” đầy ắp đóa hồng tươi thắm, cúc họa ngươi tinh khôi làm cho ai đó bắt buộc nhớ nhung. Cũng đều có khi là quang đãng gánh chất đầy các thức tiến thưởng vặt của mùa thu: cốm làng Vòng xanh non, ổi Đông Dư chín thơm, hồng xiêm Xuân Đỉnh, hồng trứng chín dẻo, chuối trứng cuốc, trái thị thơm “cô Tấm”… cũng đều có khi là giờ rao hàng, tiếng nhiệt tình mời chào hay thú vui “tỏa nắng” của các chị buôn bán hàng.Tôi yêu cả những trời tối mát trời quốc bộ phố Nguyễn Du, quang quẻ Trung hít căng mùi hương hoa sữa nồng dịu khắp lối. Bên dưới tán hoa sữa ngày ấy có lẽ đã chứng kiến những nụ hôn đầu vội vàng, những cái nắm tay khẽ khàng. Tình yêu học trò thơ ngây nhưng mong manh như làn sương sớm. Nó bỗng đến hốt nhiên đi… còn lại bao hồi ức thanh xuân tuyệt đẹp.
*

Tôi yêu khoảng thời gian ngắn cùng bằng hữu tụ tập, trà chanh “chém gió” dọc phố thánh địa rồi lê lết hàng quán để hưởng thụ cho bằng hết mấy món ngon. Chả rươi ngọt đậm, sấu chín dầm, bánh cốm, xôi cốm, bánh tôm hồ tây nóng giòn, bún chả, bún đậu mắm tôm… đa số thức đá quý “gây nghiệm” đã tạo ra dấu ấn cho siêu thị Hà Nội.Tôi yêu cả khoảnh khắc bắt gặp hình hình ảnh thiếu nữ thành phố hà nội áo lâu năm trắng thướt tha, e ấp nuốm bó hoa cúc họa mi ghi lại bức ảnh thanh xuân rực rỡ. Và khi nắng mật ong phủ rộng phố phường cũng chính là lúc những đôi uyên ương lưu lại những khung hình cưới đẹp nhất nhất, hữu tình nhất, bước đầu “ngày bình thường đôi” cho cuộc sống mình. Có lẽ, vẫn còn hàng ngàn “tình yêu” nho nhỏ, giản dị mà tôi giành riêng cho thủ đô yêu dấu. Bởi mùa thu thủ đô hà nội có phần nhiều nét đằm thắm, lãng mạn chẳng thể tìm thấy ở bất kể nơi đâu, làm cho người ra đi mãi nhớ nhung da diết… mùa thu cũng mong mỏi manh, nhoáng qua dẫu vậy làm ta vấn vương, nhằm rồi cam kết ức mãi âm vang tin nhắn nhủ: “Có nên em là mùa thu Hà Nội? Tuổi phong sương ta cũng chũm đi tìm. Ơi ngày thu của mong mơ…”.