Đề 1: nói về một kỉ niệm lưu niệm (được khen, bị chê, gặp gỡ may, gặp rủi, bị gọi lầm,…).

Bạn đang xem:

Bài tham khảo

Ngày ấy, đơn vị tôi sống ven một bé suối nhỏ dại nước vào veo, vào phần lớn hôm trời nắng đẹp đứng bên trên bờ suối, tôi hoàn toàn có thể nhìn thấu xuống tận dưới đáy, làm việc đó có những viên sỏi white tinh cùng cả những bọn cá white tung tăng bơi lội.

sản phẩm ngày, tôi thuộc lũ bạn lại rủ nhau ra suối, đi men theo mép của nhỏ suối bắt ốc, nhặt đá white về để nghịch đồ hàng. Và vui nhất là vào những ngày hè, công ty chúng tôi thường trốn người mẹ ra suối tắm. Thực tế con suối nhỏ tuổi nhưng có những đoạn khôn cùng sâu hoàn toàn có thể ngập đầu tín đồ lớn. Cùng ở trên kia là cái cầu của nhà dân bắc qua để đưa lối bước vào nhà.

Như thường lệ, giữa trưa ấy, ngóng cho chị em ngủ say tôi ngay tức thì chạy sang công ty mấy thằng bạn học thuộc lớp rủ bọn chúng ra chỗ cầu nhà ông Quân (chúng tôi thường để tên các cái cầu bằng chính tên nhà chủ đó). Buổi trưa trời nắng cháy như lửa đốt, được đắm bản thân trong dòng nước mát thì liệu có còn gì khác bằng. Bởi thế nên vừa nghe tiếng huýt sáo báo hiệu quen thuộc của tôi, mấy thằng cũng gấp vã lách cửa ngõ sau, nhanh chóng ra khu vực hẹn.

Vừa ra khỏi nhà, cả lũ cửa hàng chúng tôi chạy thật nhanh bởi sợ phụ huynh phát hiện tại ra, bởi shop chúng tôi đều biết rằng nếu bị bại lộ chắc chắn đứa làm sao đứa nấy đang no đòn.

Năm phút sau, cây cầu và dòng nước mát đã hiện ra trước mắt chúng tôi. Tôi gồm ý kiến từ bây giờ sẽ không bơi bình thường như mỗi một khi nữa nhưng mà thi khiêu vũ xa, có nghĩa là đứng trên cầu nhảy xuống, ai dancing xa nhất đang là tín đồ thắng cuộc. Ì oàm một hồi lâu đã chán, shop chúng tôi trèo lên một mỏm đá nằm nghỉ ngơi ngắm mây trời. Bây giờ Thắng – thằng thân phụ gan lì cóc tía độc nhất lên tiếng:

- Tớ suy nghĩ ra trò new nữa rồi.

- Trò gì vậy?

Cả bè đảng nhao nhao công bố hỏi.

- nghịch lặn, đứa làm sao lặn được lâu độc nhất tuần sau đi học sẽ chưa phải đeo cặp.

Cả bạn thân reo hò hưởng trọn ứng nhiệt liệt. Trở lại chỗ nghịch cũ, tôi nói:

- bây giờ sẽ thi theo lần lượt từng đứa một, phần đông đứa còn lại đứng trên bờ theo dõi bấm giờ.

với tôi phân công luôn vì thắng là tín đồ đầu têu nên sẽ là tín đồ thử mức độ đầu tiên, cả bầy vỗ tay tận hưởng ứng. Quả thực trong đội Thắng luôn tỏ ra đàn anh hơn cả, hắn không đa số học tốt mà mọi trò đùa hắn cũng chẳng khi nào chịu chiến bại ai.

Thắng chuẩn bị tinh thần xong, tôi hô:

- Một. Hai. Ba. Bắt đầu…

Ùm…

chiến hạ đã khiêu vũ khỏi cây cầu biến mất trong loại nước. Lũ chúng tôi reo hò tâng bốc và bước đầu bấm giờ: 1,2, 3, phút trôi qua thanh lịch phút qua vẫn chưa thấy chiến thắng nổi lên. Shop chúng tôi trầm trồ khen ngợi sự tài tía của Thắng. Sang mang lại phút sản phẩm 4, tôi bỗng cảm thấy luống cuống bởi thông thường nhiều lắm thì chỉ cho phút thứ cha là chúng tôi đã không thể nào chịu nổi. Nạm mà đến giờ vẫn chưa thấy Thắng, mấy đứa tê cũng bước đầu lo lắng, chỉ trong nháy đôi mắt chẳng kịp bảo nhau câu như thế nào mấy đứa bơi tốt liền dancing xuống, vừa thời gian đó cửa hàng chúng tôi đã thấy win trồi lên, khuôn khía cạnh tái nhợt, thở rước thở để, shop chúng tôi vội xoàn dìu chiến thắng vào bờ. Bạn Thắng lúc này đã gần như lả đi. Cần mười phút sau Thắng bắt đầu lên tiếng:

- chỉ việc một tích tắc nữa thôi là tao đi chầu thuỷ thần bọn chúng mày ạ.

- Sao vậy, phần đông ngày mày bơi, lặn tốt lắm cơ mà.

- Ừ, thì tao vẫn đầy niềm tin như vậy, nhưng đúng khi sắp chịu đựng không nổi định trồi lên thì tao bị vướng vào chùm rễ cây mọc lan từ bỏ rừng ra cuốn chặt vào chân, tao cứ định trồi lên thì này lại kéo tao xuống, may quá đúng lúc nghĩ rằng tạ thế rồi thì bỗng dưng chân tao lại đơ ra được và vắt sức ngoi lên.

Nghe tiếng win hổn hển kể, cửa hàng chúng tôi đứa làm sao đứa nấy đa số khiếp sợ. đợi chờ cho Thắng đỡ mệt công ty chúng tôi mới dám về công ty và mẩu truyện này vẫn mãi là kín đáo của bầy đàn chúng tôi. Và đó là kỉ niệm sâu sắc nhất mà tôi nhớ mãi đấy các bạn ạ.


Đề 2: Kể một chuyện vui sống (như nhấn lầm, hèn gan,…).

A. Mở bài.

- giới thiệu hoàn cảnh xẩy ra câu chuyện.

B.Thân bài.

- nhắc lại diến biến của câu chuyện.

+ Thời gian địa điểm xảy ra câu chuyện?

+ trường hợp đáng cười trong mẩu truyện là gì?

+ Câu chuyện dứt ra sao?

- Em đúc rút được điều gì từ mẩu truyện đó?

C. Kết bài: Ấn tượng mà câu chuyện để lại trong em là gì?

Bài tham khảo

bởi vì hoàn cảnh mái ấm gia đình tôi nên theo bố mẹ chuyển về tp sống. Vậy là mấy năm ngay tắp lự tôi vẫn chưa xuất hiện dịp về viếng thăm quê. Đến hè vừa rồi vì giành giải Toán tp nên cha mẹ thưởng mang đến tôi một chuyến về quê. Ngồi trên xe tôi vô cùng hồi hộp cùng tự hỏi sau mấy năm xa giải pháp không biết hiện giờ quê của tôi có gì đổi khác không, những người bạn của tôi ra sao có ai đề nghị bỏ học không. Vì chưng quê tôi ngày xưa nghèo lắm, rất đa số chúng ta chỉ học tập hết cung cấp một đã buộc phải bỏ học tập đi chăn trâu.

dòng xe gửi tôi từ từ bỏ rẽ phải, đường vẫn êm ru, em cứ ngỡ vẫn luôn là con đường của phố huyện nhưng bỗng dưng em thấy được cây nhiều cổ thụ nghỉ ngơi đầu đường. Ôi tuyến phố của quê mình phía trên mà. Tôi vui miệng reo lên:

- tía ơi, con đường về quê không còn ổ gà như trước nữa nhỉ.

Bố đồng ý mỉm cười:

- tuyến phố này làm từ năm ngoái con ạ.

Xem thêm: Hình Ảnh Buồn Không Ngủ Được

Bất giác tôi nhớ lại từ thời điểm cách đó mấy năm, ngày đó mỗi một khi trời mưa, bạn dân buôn bản tôi khôn cùng ngại ra phố huyện vì tuyến đường sẽ cực kì lầy lội, cạnh tranh đi, có những đoạn buộc phải dắt xe. Đi ra được mang lại phố thì bạn đã lấm lem đầy bùn đất. Chũm mà bây giờ con đường ấy sẽ được thay thế sửa chữa bằng một con phố nhựa đen bóng láng. Tôi thấy tín đồ và xe qua lại có vẻ đông hơn trước đây rất nhiều. Từng đoàn xe đạp điện xe vật dụng nối đuôi nhau, nhìn ai ai cũng tươi vui hớn hở.

Càng về ngay gần làng tôi càng quá bất ngờ vì sự thay đổi đến bất ngờ. Rất nhiều ngôi bên lá năm xưa giờ đồng hồ được sửa chữa thay thế bằng đa số ngôi công ty ngói tự tin đủ màu sắc, trên đây đó còn tồn tại những căn nhà hai, cha tầng như ở thành phố. Trong bên cũng vừa đủ sa lông, tủ tường và trên tường cũng có thể có những chùm đèn đủ màu sắc. Cùng đằng trước là phần đông sân xi măng sạch bong phơi đầy lúa. Tôi nhớ trước đây người ta hay phơi lúa bởi sân đất mang lại nên dù có quét sạch mang lại mấy thóc vẫn đầy sạn và lúa phơi sống sân đất rất nặng nề khô.

cái xe bon bon chuyển tôi về đến tận sảnh nhà bác bỏ trai tôi. Tòa nhà lá năm xưa cũng khá được thay thế bằng ngôi công ty hai tầng thiết bị sộ.

ghi nhớ lại từ thời điểm cách đây chỉ vài năm, làng mạc tôi vẫn thuần nông nghiệp. Phần đa thứ người ta chỉ biết trông vào ruộng lúa, luống rau. Quan sát khắp chỗ chỉ thấy hầu như cánh đồng lúa xanh mát mạnh tay cò bay, mở mắt họ sẽ ra đồng, hùi hụi làm cho tới khi mặt trời lặn, sương đã vương áo họ new trở về. Về đến nhà ai nấy lùa vội dĩa cơm là lên giường ngủ, chẳng nghe biết xem phim, nghe ca nhạc là gì. Trẻ con như cửa hàng chúng tôi cũng nên làm, cứ đi học về nạp năng lượng cơm ngừng lại theo đàn trâu, lũ bò lên rừng. Buổi tối về chỉ với xếp sách vở vào cặp là đi ngủ bắt buộc chẳng mấy đứa học tập giỏi. Cuộc sống đời thường lúc đó bình yên nhưng nghèo quá.

tuy thế bây giờ, tôi thấy phần nhiều chuyện đã cầm đổi, công ty nào cũng có thể có tivi đầu đĩa. Ngay từ trên đầu xóm tín đồ ta vẫn nghe rộn ràng tấp nập tiếng hát từ những chiếc đài catxets, từ dòng đầu đĩa phát ra. Thôn xóm trở nên rộn rã. Với tôi nghe bác bỏ tôi nói lại cứ mang đến mùa đá bóng thì thôn xóm càng rộn ràng hơn. Trai tráng trong làng tụ tập nhau ngồi xem trơn đá. Bọn họ xem cực kỳ vô tứ vì không tồn tại cá độ như sinh hoạt thành phố.

phương tiện đi lại đi lại cũng văn minh hơn trước hết sức nhiều, trước đó khắp con đường làng chỉ thấy toàn xe pháo đạp, vậy cơ mà nay số đông nhà nào cũng đều có xe máy nhằm đi lại, có bạn còn đi xe lắp thêm khi ra phía bên ngoài đồng làm, họ dựng xe làm việc trên bờ.

Tôi hết sức vui lúc thấy các bạn của mình gần như học lên lớp 6, các bạn ấy cũng rất để mắt vào chuyện học hành với mơ ước sau này đỗ đh và được lên thành phố học. Tôi âm thầm nghĩ: nếu sau này công ty chúng tôi lại được học đại học cùng nhau thì vui biết mấy…

quê nhà tôi đều thứ vẫn đổi thay, trong nhẵn chiều duyên dáng từng lũ trâu no tròn lừ đừ về chuồng, đằng xa từng đoàn bạn gánh lúa về, bước đi thoăn thoắt, tiếng cười cợt nói râm ran.

phong cảnh ngày càng tươi tắn hơn khi xen lẫn hồ hết cánh đồng xanh bao la, số đông vườn cây đầy hoa trái là phần đa ngôi đơn vị xây đầy đủ màu sắc. Xa xa, từng lũ cò trắng bay trong tia nắng vàng rực rỡ.

Nhìn quê hương đi lên cấp tốc chóng, tôi cũng thấy rạo rực vô cùng. Tôi chỉ mong học tập thật giỏi để gấp rút trở về làm cho giàu đẹp mắt hơn cho quê hương.


Đề 3: Kể về người chúng ta mới quen thuộc (do thuộc hoạt ứ đọng văn nghệ, thể thao mà lại quen, hoặc vì chưng tính tình của bạn,…).

A. Mở bài.

- ra mắt khái quát mắng về tín đồ bạn.

- hoàn cảnh gặp gỡ thân hai bạn ở đâu? vào mức nào?

B. Thân bài.

- nhắc lại buổi gặp gỡ kia (do tình cờ hay do bạn khác giới thiệu).

- Đặc ưu điểm tính bí quyết của người các bạn đó có gì sệt biệt?

- Em thích hợp nét tính bí quyết nào tuyệt nhất ở người chúng ta đó?

- sau khoản thời gian quen nhau, hai bạn đã đã thuộc thi đua (hay giúp sức nhau) ra sao để cùng tất cả thành tích giỏi hơn trong học tập.

C. Kết bài.

- Tình chúng ta mới giúp em thế nào trong học tập và trong cuộc sống?

- Em để ý đến thế nào về tình bạn?

Bài tham khảo

Quê tôi ở nông thôn nhưng lại tôi bự lên sinh sống thành phố. Từ bé xíu đến giờ, tôi bắt đầu chỉ được về quê bao gồm một lần. Cơ mà lần ấy đã xa xôi lắm rồi, tôi chẳng còn nhớ điều gì nữa. Chả là khi ấy tôi còn quá nhỏ bé mà. Tuần vừa qua, tôi thật bất thần khi được phụ huynh cho về quê nghịch ngày công ty nhật. Chuyến du ngoạn đã giữ lại trong tôi bao kỷ niệm khó khăn quên.

Suốt đêm tối trước, tôi gần như không ngủ. Tôi cứ nằm cơ mà tưởng tượng về quê nội. Tôi chỉ nhớ mang máng đó là 1 trong vùng quê nghèo ở miền trung bộ du. Sáng sủa sớm tàu vẫn chạy, tôi nghủ lăn trong lòng mẹ vị mệt quá. Cơ hội tỉnh dậy bước đi đầu tiên tự tàu cách xuống là bước chân tôi bước vào nhà nội. Khu nhà ở nằm ngay bên cạnh đường tàu, tía gian cũ kỹ, được xây bởi thứ gạch mà lại lâu ngày đã biết thành đám rêu khiến cho ngả màu sắc xanh. Trước mặt nơi ở là cánh đồng lúa mới gặt xong, hầu như gốc lúa trơ ra phơi mình dưới đông đảo cơn gió heo may.

Ăn cơm trưa xong, bố mẹ bắt tôi đi ngủ như ở trên thành phố. Đến chiều, tôi mới được mẹ cho đi dạo cùng các anh chị ở ngoại trừ đồng. Một phong cảnh rộng mênh mông bao la nhìn mỏi mắt nghỉ ngơi phía xa cũng chỉ thấy núi và mây trắng chứ không phải như thành phố chỉ thấy toàn công ty tầng cùng cao ốc. Đang gặm đầu đuổi theo con cào cào tất cả cặp cánh greed color đỏ, tôi bỗng nhiên lao sầm vào trong 1 cậu nhỏ bé trông người bé dại nhắn hơn tôi khiến cho cậu nhảy phăng chiếc chạt bò. Tôi vội vàng:

- Xin lỗi cậu! Cậu gồm sao không?

- Không! Em ko sao! Còn anh?

- mình cũng không sao

Bây tiếng tôi mới bao gồm dịp quan ngay cạnh kỹ tín đồ bạn: cậu người nhỏ dại nhắn nhưng quan sát khuôn khía cạnh xem chừng không ít tuổi hơn tôi. Nước da cậu black nhém nhưng hai con mắt sáng có vẻ như rất thông minh. Tôi dữ thế chủ động làm quen:

- mình tên là Hải, mới về phía trên thăm các cụ nội. Còn chúng ta tên gì? bạn bao nhiêu tuổi?

- Em tên là Minh, em 12 tuổi.

- Vậy hả? cố là bọn chúng mình thuộc tuổi với nhau.

Sự thân mật của Minh không ngờ đã khiến cho một cậu bé nhỏ khó tính như tôi hối hả hoà nhập với đồng quê. Minh vẫn chỉ cho tôi bao thú đùa ttong chiều tối ngắn ngủi. đều thú đùa ấy đến trong mơ tôi cũng chẳng khi nào có thể nghĩ về ra. Phải chăng chính vì thế mà tôi đã trở thành khó tính. Và vì thế mà giờ đây tôi mới phải đeo cặp kính cận nặng nại với một mớ kỹ năng không sao tiêu hao nổi. Minh kể cho tôi biết, cậu cũng là học viên giỏi toàn diện của trường nhưng lại so cùng với tôi, Minh còn biết bao nhiêu thứ khác. Minh dạy tôi biết bắt dế đồng rồi cho một chiếc hộp đề đùa trò chọi dế, dạy biện pháp thả diều, dạy cách nghe giờ đồng hồ sáo để rõ ràng diều nhỏ, diều to… kết luận ở Minh, tôi thấy như gồm một kho đa số trò chơi mà tuổi thơ mọi ai to lên ở tp không bao giờ biết được.

Buổi chiều ngắn ngủi trôi đi nhanh chóng. Tôi chia tay người chúng ta mới quen nhằm về thành phố. Trước khi đi Minh còn đến tôi một cái diều. Tôi cầm chiếc diều rước làm yêu thích mặc dù đem lại thành phố công ty mình chưa bao giờ sẽ thả sinh hoạt đâu.

Về mang đến nhà, thỉnh phảng phất tôi lại viết thư về quê hỏi thăm Minh. Tôi giỏi kể đến Minh nghe chuyện phố phường, còn Minh lại bù đắp mang lại tôi các trống trống rỗng của tuổi thơ. Minh là người các bạn mà tôi quen cách đây không lâu nhất. Tôi thật không ngờ ở dòng nơi xa tít ấy, tôi lại đã đạt được một tình bạn thâm thúy và thân thương đến vậy!