NGƯỜI MỸ NÓI GÌ VỀ CHIẾN TRANH VIỆT NAM

Nhiều cựu binh Mỹ đã quay trở lại vn sau cuộc chiến tranh và cũng rất nhiều bạn chưa một đợt dám trở về vì cấp thiết vượt qua được các ký ức khiếp hoàng của một cuộc chiến phi nghĩa.

Bạn đang xem: Người mỹ nói gì về chiến tranh việt nam


*

Đã 45 năm trôi qua tính từ lúc ngày cuộc chiến của tín đồ Mỹ trên non sông Việt phái mạnh kết thúc, thế tuy vậy với nhiều cựu binh sĩ Mỹ tồn tại trở về, dường như những ám ảnh về cuộc chiến ở giang sơn Đông phái nam Á nhỏ bé vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai.

nhiều cựu binh Mỹ sẽ quay trở lại vn sau chiến tranh và cũng khá nhiều bạn chưa một đợt dám quay trở về vì cấp thiết vượt qua được mọi ký ức gớm hoàng ngày ấy….

Có không hề ít người trong những họ, suốt trong thời điểm qua, đã trở thành các cựu binh vì chưng hòa bình, nỗ lực không mệt nhọc mỏi, cố gắng hàn gắn dấu thương chiến tranh.

mọi ngày này, lệnh phong tỏa do đại dịch COVID -19 tại thủ đô new york đã khiến cuộc tái ngộ của tôi với những người Mỹ làm phản chiến một thời đành nhỡ nhàng và gửi thành cuộc truyện trò qua điện thoại, đề cập nhớ lại trận chiến không thể quên.

Khi nhắc đến ký ức chiến tranh Việt Nam, Doug Rawlings chưa lúc nào quên cái ngày số trời năm 1969 lúc ông được hotline nhập ngũ và được mang tới Việt Nam cho tới tháng 8/1970.

Sự bạo tàn của quân team Mỹ thời điểm đó là điều ông mãi quan trọng quên…. Đánh đập, hãm hiếp, giết thịt chóc….Có lẽ ông tất yêu và không thích nói thêm về đông đảo ngày ấy mà thế vào đó đến tôi xem bài bác thơ vày ông sáng tác “Unexploded Ordnance: A ballad” (tạm dịch: trái bom ko nổ - một khúc ca), một bài xích thơ ngập trong nỗi ám hình ảnh về phần đông gì quân đội Mỹ làm nên ra đối với người dân Việt Nam, về sự quả báo “gieo gì gặt nấy” cho phần đa gì chúng ta đã có tác dụng ở Việt Nam.

mặc dù thế khi nhắc tới Hội Cựu binh lực vì hòa bình mà ông là một trong những trong 5 thành viên sáng lập với mục đích xóa khỏi chiến tranh, xóa sổ hận thù, giờ đã có 6.000-7.000 thành viên với khoảng 130 bỏ ra hội trên khắp nước Mỹ, bên cạnh đó ông được giải phóng phần nào.

Xem thêm:

khi tôi hỏi ông ước ao nói gì với những người dân nước ta nhân 45 năm trận chiến của người Mỹ ngừng ở vn ngày 30/4, ông trọng tâm sự: “Lúc đó, tôi chỉ là 1 sinh viên 22 tuổi bị bắt đi lính. Đáng lẽ tôi cần chống đối ko đi, nhưng chính tôi vẫn thiếu anh dũng để cản lại điều đó. Tôi hối hận về đưa ra quyết định đó vô cùng. Điều làm cho tôi khổ cực nhất chính là những đau thương cửa hàng chúng tôi đã gây nên cho trẻ em Việt Nam, chưa hẳn chỉ về thể xác, chỉ về tinh thần, cơ mà cả về tư tưởng nữa. Nỗi đau này thêm nhức nhói khi bao gồm tôi gồm gia đình, gồm con và nuôi dạy con mình. Đó cũng chính là lý vì chưng vì sao tôi đã cùng sáng lập hội cựu chiến binh với hy vọng muốn xóa bỏ hết chiến tranh.”

không giống với Doug Rawlings, một cựu binh khác, Nick Mottern, lại là người từng tự nguyện sang mặt trận Việt Nam vào thời điểm năm 1962.

Giờ sẽ ở tuổi 80, ông vẫn nói với tôi rành rẽ qua điện thoại cảm ứng thông minh rằng dù chưa từng giết sợ một mạng tín đồ nào trong 2 năm tại ngũ ở tp sài gòn vào năm 1962-1963, và 1 năm làm nhà báo mang lại tờ giờ đồng hồ Anh Saigon Post vào năm 1964. Nhưng đều gì bắt gặp trong trận đánh khiến ông mãi cấp thiết thôi day dứt và hổ thẹn.

Mặc dù là một thành viên trong Hội Cựu binh lực vì tự do tại thủ đô new york đã lâu, đang rất lành mạnh và tích cực tham gia nhiều chuyển động chống chiến tranh sau này, ông chưa một lần chọn lọc quay trở lại vn sau khi cuộc chiến tranh kết thúc.

“Bạn biết đấy, thời kia tôi tự nguyện tới vn bởi chịu ảnh hưởng rất các từ những bộ phim Hollywood về bạn Mỹ hero trong cố chiến sản phẩm công nghệ Hai và shop chúng tôi cũng được "nhồi" không hề ít về cuộc chiến tranh Lạnh phải sẵn sàng gật đầu lời lý giải của chính phủ nước nhà Mỹ... Khi đó, tôi gồm biết gì về nước ta và lịch sử Việt nam đâu.”

Đến thời gian này, gần 60 năm sau, cơ mà hình hình ảnh bom nổ, phần đông hàng dài người chết ở san ngay cạnh trên cỏ, có những người dân còn khôn xiết rất trẻ… vẫn ám hình ảnh rõ mồn một trong thâm tâm trí ông.

lúc trở về quê đơn vị Mỹ thời điểm cuối năm 1964 cùng suốt năm 1965 sau đó, bao gồm Nick Mottern sẽ tận mắt đối mặt với trào lưu phản chiến lan rộng ra ở quốc gia mỹ với các cuộc biểu tình, tuần hành ở mọi nơi.

Tới lúc đó, nam nhi sinh viên ngành báo chí truyền thông Nick Mottern của Đại học tập Columbia bắt đầu ngỡ ngàng nhận ra trận chiến mà ông đang tham gia không phải là "chính nghĩa" tựa như các gì ông vẫn được tuyên truyền.

Từ đó cho nay, Nick Mottern sẽ dành phần lớn thời gian của mình cho các vận động phản chiến, mà cách đây không lâu nhất, ông là giữa những người mạnh bạo phản đối kiểu cuộc chiến tranh tàng hình, không người điều khiển của Mỹ (drone warfare).

“Tôi biết không ít cựu binh Mỹ vẫn trở lại nước ta sau chiến tranh và vớ cả đều rất hối hận vì chưng những gì mình đã từng có lần làm sinh sống Việt Nam. Còn tôi vẫn ko thể quay trở lại bởi nỗi ngại chính tôi đã xin tình nguyện tham gia chiến tranh,” giọng ông trầm xuống khi nói cùng với tôi.

“Tôi thực lòng không thích phiền bất cứ người vn nào, dù chỉ một chút, yêu cầu mở tiếng nói với tôi, tất cả là để tha thứ cho tôi, bởi chính tôi đang thấy phần lớn gì tín đồ Mỹ shop chúng tôi đã làm so với người dân Việt Nam là sự dã man, tàn nhẫn khủng gớm không thể diễn tả nổi bởi lời.." Ông chấm dứt cuộc thì thầm bằng đông đảo lời âu sầu như thế. Tuy thế rồi lại nói thêm rằng, ông hết sức muốn gặp tôi nhằm nói vài ba câu khi lệnh phong lan COVID-19 của new york kết thúc.

Còn tôi, bỗng nhớ lại câu ngạn ngữ: “Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh tín đồ chạy lại,” như cách người việt nam Nam cửa hàng chúng tôi đã "gác lại vượt khứ, nhắm tới tương lai"./.