Ngàn Vạn Bẫy Tình Của Bạn Trai Báo Hệ

Doãn Nghiên Hi đam mê ngủ cha ngày.

Bạn đang xem: Ngàn vạn bẫy tình của bạn trai báo hệ

May là trong tía ngày này, nguy cơsảy thai khiến cho mọi người lo ngại đã ko xảy ra, tác dụng kiểm tra mọi mặt không giống cũng dần dần bình thường, bây giờ mọi tín đồ mới có thể thởphào vơi nhõm một hơi. Nghiêm Chinh vẫn luôn túc trực mặt giường của cômột tấc cũng không rời.Mỗi một lần cô từ bỏ trong mộng mị tỉnh dậy khuôn mặt anh luôn luôn luôn hiện hữu trước đôi mắt cô.4 ngày sau, lúc cô trọn vẹn tỉnh lại, lúc chú ý kỹ anh cô bất chợt ngây ngẩncả người. Quen thuộc anh đang lâu, đó cũng là lần thứ nhất cô nhìn thấy tầm dáng anh tiều tụy như vậy. Cằm nhún phún râu, nhỏ ngươi đỏ hoe tia máu như thể đã nhiều ngày nay anh không chợp mắt, dù duy nhất lúc.Cô để ý nhìn anh, lồng ngực dâng lên từng lần đau thắt. Rất nhiều lời trong cuộcđối thoại ngày trong ngày hôm qua của ah và Thẩm Mục Phạm dần dần hiện lên trongđầu.“Ông đã hủy hôn với Lâm Nhân?” Thẩm Mục Phạm hỏi.Anh cúi đầu ừ một tiếng.“Ông định nuốt trọn Lâm Thị?”“Đó là vai trung phong nguyện của cô ấy ấy.”Thẩm Mục Phạm yên lặng trong chốc lát, như là nhớ tớ chuyện gì đó: “Tôi từngnghe chi Âm nói, thuở đầu có một công ty tài bao gồm bí mật, đó là ônggiúp bầy cô ấy sao?”Nghiêm Chinh ko trả lời, xem như thừa nhận.“Tôi đoán được là ông.” quen thuộc nhau những năm, anh sao lại ko biết năng lực của Nghiêm Chinh. Nếu bạn dạng thân anh đã có thể điều tra ra mục tiêu củaDoãn Nghiên Hi, anh tin cậy Nghiêm Chinh sớm đang phát hiện tại ra. Teo điều… Thẩm Mục Phạm thở dài, một khi đã vướng vào lưới tình thì cực nhọc mà thoátđược, ranh mãnh như bầy họ, gặp mặt được người con gái mà mình thích, rốtcuộc cũng chỉ rất có thể giả ngu mà thôi..“Về phần Lâm Nhân, ông định sẽ giao cô ta cho công an sao?”“Cô ta đã làm những chuyện ác như vậy hẳn là phải chịu sự trừng phạt thôi.”“Nhưng nhưng mà …” Thẩm Mục Phạm chần chờ, “Vạn nhất cô ta làm cho liên lụy cho ông, chỉ sợ…”“Tôi vẫn có sẵn sàng tâm lý, chuyện gì thuộc trọng trách của tôi, tôi sẽkhông trốn tránh.” Nghiêm Chinh liếc nhìn Nghiên Hi, ánh mặt lộ ra tiaưu tư. “Tôi chỉ sợ hãi cô ấy không chịu tha thứ mang lại tôi.”.Thẩm Mục Phạm vỗ vỗ bờ vai của anh. “Năm kia ông cũng chính là bị Lâm Nhân lừa dối, không hẳn là nắm ý, cô ấy vẫn hiểu thôi.”Sẽ vắt sao? cùng với tính phương pháp quật cường, thay chấp của cô, thiệt sự cô hoàn toàn có thể tha sản phẩm cho sai lầm của anh năm đó sao? Nghiêm Chinh cười cợt chua xót, cầmtay cô giơ lên môi hôn, thì thào nói nhỏ. “Em yêu, thực xin lỗi, em hãytha thứ cho anh được không?”.Tha thứ đến anh tốt không? Nhìnkhuôn mặt tiều tụy của anh, Doãn Nghiên Hi nói với chính mình, thôi đi,chỉ phải anh trực tiếp thắn lý giải với cô, cô đang thực sự không để ý nữa.Dưới sự chăm lo tận tình tinh tế của Nghiêm Chinh, Doãn Nghiên Hi nhanhchóng phục sinh sức khỏe, đứa nhỏ nhắn trong bụngcũng từ từ ổn định.Mặt khác, Nghiêm Chinh trải qua Chính Khởi ác ý thu tải Lâm Thị, ép đơn vị họ Lâm phải dấn thân cuộc tranh đoạt cp với chính Khởi, sau đó ngaytại thời khắc mấu chốt hủy hoại nguồn tài chính của Lâm Thị khiến cho chonguồn tài bao gồm bị đứt đoạn, thiết yếu không tuyên ba phá sản.Chẳng qua cơn ác mộng trong phòng họ Lâm vẫn chưa chấm dứt. Chính vì cảnh cạnh bên nắmđược chứng cứ mới vì thế đồng thời tái điều tra vụ năm kia Lâm Nhân sayrượu lái xe cùng vụ câu hỏi Toa Tao bị cưỡng hiếp tập thể. Vài ba nhân chứng đặc trưng lần lượt đứng ra làm chứng, vì vậy đang chờ đợi thiên kim tiểuthư công ty họ Lâm chính là lao ngục.Trong thời điểm nhất thời, chuyện nàytrở thành tiêu điểm buôn chuyện của mọi bạn lúc ‘trà dư tửu hậu’. TinNghiêm Chinh vì siêu mẫu mà giận dữ hối hả được phao khắp nơi,còn Doãn Nghiên Hi phát triển thành hồng nhan khiến cho Nghiêm Chinh đại nghĩa khử thân.Cũng tất cả đám bên báo nhanh lẹ đánh hơi điều tra ra mốiquan hệ thân Bạch chi Âm với Doãn Nghiên Hi, link với vụ ồn ào “tìnhyêu Thẩm – Bạch” trước đó đã hùng hồn viết lên một số tin đồn thổi động trời, đối với những câu hỏi hai vị thiếu gia công ty họ Thẩm cùng Nghiêm đã làm, họbiến hai con trai trai đơn chiếc cấp kim cưng cửng này thành “cuồng si bởi tình”, nhuốm màu sắc cổ tích lên câu chuyện tình yêu của ho, khiến cho khôngít các cô gái lại dệt mộng rất có thể gả cho hoàng tử.Ông bà Nghiêmvốn cảm thấy con trai mình ra tay quá tàn tệ với bên họ Lâm, mà lại vừa nghe được chuyện Lâm Nhân dám dùng thủ đoạn sợ Doãn Nghiên Hi, suýtnữa có tác dụng cho bọn họ không được bế cháu nội, tức giận khôn xiết nói nhấtđịnh sẽ làm cho nhà chúng ta Lâm gia phải chịu trừng phạt. Hai ông bà đangnóng lòng được ôm cháu còn ngàn đinh vạn dặm căn dặn nhỏ trai: “Con mauchóng cưới Nghiên Hi về ngay đến ta…”Căn bạn dạng là… Nghiêm Chinh vốn đã sẵn sàng nhẫn từ khóa lâu nhưng vẫn lừ đừ không dám cầu hôn. Vày vìanh còn không dám trực tiếp thắn nói chuyện thừa nhận sai trái vì thiếu cẩn trọng củamình năm xưa.Ban đầu là do anh băn khoăn lo lắng cô bệnh nặng bắt đầu khỏe lại, hại cô sau thời điểm biết phần đa chuyện cảm giác sẽ bị kích động ảnh hưởng đếnthân thể. Nhưng thời hạn càng trôi đi dũng khí trong anh cũng dần dầntiêu tan…Anh ko dám, chính xác mà nói, là không lạc quan tình yêu của cô với anh đủ nhằm hóa giải sai trái này của anh.Bên này anh không đủ can đảm nói, vị trí kia Doãn Nghiên Hi đang hóng anh thành thựcthừa dấn với mình. Ngày hôm qua ngày gần như hy vọng ban đầu dần bị thấtvọng, tức giận, cùng sự cố chấp lấn chiếm tất cả xúc cảm của cô.Vì vậy, vào buổi tối trước thời điểm ngày xuất viện, khi Nghiêm Chinh từ bỏ sở cảnh sát đi trường đoản cú thú trở về, chuẩn bị thành thực thừa nhận tất cả với cô, thì côđã thay đổi mất.Trên giường bệnh để lại một tờ giấy. “Tôi ko nói không có nghĩa là không biết.”.Nghiêm Chinh bừng tỉnh, ân hận hận mang đến đau thắt tim gan…Anh chạy về đơn vị như nổi điên, kéo chống tủ đựng sách vở của cô ra, khôngthấy hộ chiếu của cô. Anh nhanh nhẹn sai cấp cho dưới tương tác với sảnh bay, còn phiên bản thân anh thì nhưu điên cuồng lao tới sảnh bay, mà lại thứ anh thuđược cũng chỉ là tin chuyến bay của cô đã đựng cánh trước kia hai giờ.Hai giờ trước? khi đó anh đang chuẩn bị đi sở công an lấy lời khai, nhưng mà côcòn nhắn cho anh một tin nhắn. “Buổi buổi tối em muốn ăn cháo sinh sống tiệm Hòa Ký.Anh mua về bọn họ cùng ăn được chứ?”“Buổi chiều anh còn tồn tại việc bận, hoàn toàn có thể sẽ muộn một ít mới về, hay là để anh bảo đái Vương sở hữu về mang đến em ăn uống trước?”Cô đã vấn đáp thế nào? Cô nói. “Không cần, em mong chờ anh về ăn cùng em.” đợi anh về cùng ăn? Kỳ thật cô là vì muốn kéo dãn dài thời gian. Cô gáikhông tim ko phổi này, ngay cả bỏ đi cũng nên dùng kế.Cô đãsớm biết tất cả, nhưng vì chưng sao cô không hỏi anh, quán triệt anh cơ hộigiải thích. Chẳng nhẽ cô không vướng bận, không nhớ cho tới dù có một chúttình cảm của hai người, ko nể mặt bé của hai hai người hay căn bảnlà từ đầu đến cuối cô chưa từng yêu anh?Anh hận thấu tim sự tínhtoán thâm sâu của cô nhưng lại không lỡ buông tay cô nàng không lương vai trung phong này.

Xem thêm: Quan Hệ Xong Có Kinh Thì Có Thai Không ? Quan Hệ Trước Ngày Có Kinh

Đáng giận bao gồm là hôm nay anh không tồn tại cách nào có thể đuổi theocô, chính vì anh mới đi từ thú nghỉ ngơi sở cảnh sát về. Theo nguyên tắc anh khôngthể bong khỏi Hongkong, nên chờ dến lúc điều tra chấm dứt mới gồm thểxuất cảnh.Cho dù anh ko thể đi kiếm cô tuy thế cũng không có bấtkỳ trở không tự tin nào tác động đến việc anh thông tin tức về cô. Nhờ vào mạng lưới liên hệ rộng khắp của doanh nghiệp bè, anh biết cô đang ở Châu Âu. Nhìn nhìnnhững bức hình ảnh chụp, đoạn clip của thám tử giữ hộ về, vẻ khía cạnh cô hoặc trầm tư,hoặc ngẩn người, khi thì nhíu chặt mày… giống như miếng đậu phụ phơi khô,không một bức ảnh nào thấy cô nở nụ cười.Cô không vui, e rằng dù sẽ ở win cảnh phượt tươi đẹp tuyệt vời nhất cô vẫn không vui.“Là do em đã nhớ anh sao?” Nghiêm Chinh vuốt ve khuôn khía cạnh tái nhợt trênbức ảnh, vừa giận lại vừa yêu mắng: “Em và đúng là cô gái dở hơi nghếch”Rome, trạm phượt thứ bốn của Doãn Nghiên Hi tại Châu Âu.Khi còn học cung cấp ba, cô từng bao gồm dự định, lúc vào đại học cô bắt buộc tận dụngthời gian để du lịch toàn Châu Âu. Nhưng tai nạn đáng tiếc của bố và em trai, sauđó là việc suy sụp niềm tin rồi ra đi của chị em đã khiến cho cô quên không còn tất cảmơ cầu và dự định, với theo kế hoạch báo thù nặng nề, phụ thuộc vào thù hậnchống đỡ bản thân tiếp tục phải sống…Hiện giờ, thù đã báo, LâmNhân đã biết thành trừng phát đích đáng, niềm mong muốn để sinh tồn của cô bỗngchốc sụp đổ. Chung cuộc cô có thể thực hiện đa số kế hoạch, dự tính khicòn trẻ, nhưng lại mà cô không cảm thấy vui sướng. Thậm chí còn một chút vui vẻcũng không.Lồng ngực tương tự bị mất đi máy gì đó, trống vắng khó khăn chịu.Cô lại được tin, trước thời điểm cô tách đi, Nghiêm Chinh đã đi tự thú, nói rõ sai trái năm đó đã cung cấp chứng cứ giả mang lại Lâm Nhân, cơ mà chẳngqua anh cũng là bị Lâm Nhân lừa gạt, không chỉ có thế đã thành thực nhận tội, vì thế Viện kiểm sát không tồn tại khởi tố anh mà chỉ khiển trách cảnh cáo.Cô biết vì chưng cô bắt buộc anh có tác dụng vậy. Anh là người dân có trách nhiệm, vẫn luôn luôn lànhư vậy. Kẻ vô trách nhiệm chính là cô, giống như tin nhắn cấp vã đầytrách cứ ngày đó khi cô ra khỏi Hongkong anh gửi mang đến cô: “Doãn NghiênHi, phụ thuộc vào đâu nhưng em chơi đùa tôi chán rồi liền quay sườn lưng bỏ đi?”Tưởng tượng đến tầm dáng tức giận của anh, Doãn Nghiên Hi không khỏi mỉm cười, từ vào túi lôi ra một đồng xu tiền xu, áp lên trên một cái bụng đã hơi nhôcao, nhỏ tuổi giọng thủ thỉ. “Cục cưng, họ trở về tìm tía đi.”Bướng bỉnh lâu như vậy, đã đến khi phải hiểu chuyện rồi.Ném đồng tiền xu vào trong hồ cầu nguyện, cô luân chuyển người, vừa ngước đầu liền nhận thấy Nghiêm Chinh mặc áo khóa ngoài dài đã đứng cách đó không xa.Cô mở to nhì mắt, thiết yếu tin được gần như gì mình đang quan sát thấy. Chẳnglẽ nguyên nhân là quá ghi nhớ anh vì vậy đang nằm mơ? Cô nhéo một cánh tay. Đau, làthật…Cô nhìn anh từng bước một tiến ngay sát lại phía mình, ngắm bộ dạngcủa anh thật kỹ. Bắt đầu một tháng ngắn ngủi, bên cạnh đó anh đã nhỏ xíu đi rấtnhiều. Chú ý khuôn mặt điển trai giống như tượng tạc của anh, giờ khắc này, cô new phát hiện phiên bản thân bản thân nhớ anh cho nhường nào.Nghiêm Chinh đi tới, đứng trước khía cạnh cô, yên yên quan sát vào đôi mắt cô…Doãn Nghiên Hi quan sát anh mà khóe mắt cay cay, nước mắt tựa như chuỗi châu bị đứt không hoàn thành tuôn rơi.“Đừng khóc.” Nghiêm Chinh sử dụng ngón loại lau nước mắt đến cô, đau lòng nói. “Anh biết em ko muốn chạm mặt anh, vậy anh đi.” Ai nói cô không muốn gặp anh. Tay Doãn Nghiên Hi giữ chặt tay áo anh, rung lắc lắc đầu.Như là đọc được điều gì đó, Nghiêm Chinh ôm chầm đem cô, bờ môi lửa nóngtấn công, trực tiếp tiến vào trong, đùa giỡn cùng đầu lưỡi của cô, nói hếtnhững nhớ nhung trong mấy chục ngày đêm đã qua của anh.Hôn tậnđến lúc Doãn Nghiên Hi ko thở nổi, anh mới lưu luyến nhưng mà buông cô ra,bàn tay áp vào khía cạnh cô, lời nói khó nén sự kích động: “Em biết không,trước khi tới đây anh đã tự nhủ với bao gồm mình, nếu như em duy trì anh lại, chodù em ko yêu anh, cuộc sống này anh cũng trở nên không khi nào buông em ranữa.”Doãn Nghiên Hi quan sát vào đáy mắt anh, vị trí đó chứa đầy sựngang tàng, nỗ lực chấp và kiên định. Đột nhiên, cô bừng tỉnh phân biệt nếumình bỏ dở người bọn ông này thì quả là ngốc nghếch biết bao. Ví như côtừng nhìn kỹ vào mắt anh, tất yếu sẽ biết anh yêu thương cô các bao nhiêu.Thế mà lại cô lại ao ước từ bỏ. May mắn, anh đã đến đây…Nắm chặt bàntay anh, nâng lên, khóe miệng khẽ mỉm cười, cô thanh thanh nói ra lời nóivẫn luôn giấu trong đáy lòng: “Nghiêm Chinh, em yêu thương anh.”NghiêmChinh ngây ngẩn cả người, đôi mắt đen thẳm ngập cả kinh ngạc, cảm rượu cồn cùng cần thiết tin. Sau đó, anh đùng một phát hét lớn, sử dụng ngữ khí doạ dọache cất kích hễ cùng vui niềm phần khởi của bhản thân. “Sao em lại cướp nhữnglời anh mong muốn nói hả?”.Tiếp theo, lúc cô cười vui sướng, anh lấytừ bên trên cổ xuống một gai dây chuyền, tháo cái nhẫn trên kia ra, quỳ một chân, trịnh trọng hứa hẹn hẹn. “Anh biết trước đây anh vẫn làm một số chuyện không đúng làm cho tổn thương mang đến em, nhưng mà xin em hãy mang đến anh một cơ hộisửa sai. Hãy chấp nhận lấy anh, hãy để anh cần sử dụng quãng đời còn sót lại để yêuem, dù chết cũng không rời xa.”Rome là 1 trong thành phố lãng mạn,trước hồ cầu nguyện vẫn thường hội chứng kiến tương đối nhiều cảnh mong hôn. Nhưngcho dù có nhìn thấy từng nào lần cũng đều khiến cho người ta hứng khởi.Tại khoảng thời gian ngắn Nghiêm Chinh quỳ xuống, khác nước ngoài không hẹn cơ mà cùng ùa tới.Khi anh giơ nhẫn lên, mọi người đều cần sử dụng tiếng Anh hô lên: “Đồng ý đi,đồng ý đi…”Dưới phần nhiều tiếng reo hò như nước thủy triều, Doãn Nghiên Hi giơ tay trái ra, gật đầu.Nghiêm Chinh run rẩy treo nhẫn đến cô, sau khi trình diễn một nụ hôn lâu năm lãngmạn, anh ôm siết lấy cô, hưng phấn nhưng mà quay vòng, mồm vẫn không xong nói:“Cám ơn, cám ơn em…”Nhìn người bầy ông tựa như trẻ con cùng hồước nguyện sinh sống phía sau, Doãn Nghiên Hi niềm hạnh phúc đến rơi lệ. Kỳ thậtngười nên cám ơn chính là cô, cám ơn sự kiên cường của anh, cám ơn sựkhông nản ko rời của anh…